Em gái đi lấy chồng

Mẹ sinh cho có mỗi 1 cô em gái, nhỏ hơn mình 2 tuổi thành ra là rất thân. Ở chung một nhà, tuy nhiều lúc giận hờn cãi vã, có dạo mấy tháng trời không thèm nhìn mặt nhau, nhưng có ai thân với mình hơn con bé đâu a? Từ hồi hiểu chuyện, lúc nào hai chị em cũng tíu tít với nhau. Hồi ngủ chung một phòng thì giành chỗ ngủ mà ỏm tỏm. Lúc có phòng riêng lại len lén tụm về một phòng tám chuyện đến sáng. Cứ thế hai mươi mấy năm.

Em gái làm cô giáo tiểu học, nhìn vẫn như học sinh. Đến trường thì nghiêm còn về nhà là í ới với mẹ, với chị, vẫn còn Nhí lắm. Ai mà ngờ, có một ngày Nhí báo với cả nhà em có bạn trai, bạn trai em ở nước ngoài… Chị không biết vui hay buồn. Mừng cho Nhí, nhưng có cái gì như sắp xa. Bẵng một lúc lại quên đi. Thời gian bay nhanh lắm, rồi đến một ngày, Nhí sắp đám cưới………

Ngày đi với Nhí sang ký giấy vẫn vui như hội, vì đi du lịch mà.

Ngày ra nhà hàng đãi tiệc hãy còn tươi tắn lắm.

Rồi… trước hôm đón dâu. Nửa đêm, có người tấm tức khóc. Thiết nghĩ:

Nhí sẽ hạnh phúc mà ha? –> Chắc chắn rồi, chồng Nhí thương Nhí lắm

Nhí đi lấy lấy chồng rồi có về không? –> Phải về chứ! Dám không về là Hai sang tận nhà chồng bắt về á

Hôm nay phải ngày vui không? –> Đương nhiên mà, em gái sắp lấy chồng mà

Vậy sao lại khóc? –> Có lẽ vì vui mà khóc. Có lẽ vì thương em gái đi xa mà khóc. Có lẽ vì mai mốt thiếu một người thủ thỉ, thiếu một người cải vã, thiếu một người đi mua sắm, đi làm đẹp cùng mà khóc.

Thấy em rể quan tâm, lo cho Nhí, cho gia đình cũng an ủi được phần nào.

Hạnh phúc nha em Nhí! Gia đình sau lưng Nhí!!!

IMG_4233

 

Advertisements

Good bye, Archetype!

Hi Archetype,

Coming to you is a surprise.

Leaving you is another tough decision but seems a “must do” for me.

I will miss myself – Diam – Archetype version thanks to all challenges and “heart attack” days with you.

Bye, a memorable part of my life!

Cùng nhau già đi

Có những ngày dài ì ạch, đếm từng giây, trông… hết giờ làm chỉ để về quán cóc vỉa hè, ăn vội mấy món bình dân, và huyên thuyên chuyện trên trời dưới biển với đứa bạn từ thập niên trước. Rồi,… nhận ra, “ayda, cô à, cũng nếp nhăn khóe mắt rồi đấy nha”. Nhìn lại mình, và rồi thì hiểu: chúng ta cùng nhau già đi.

Ngẫm lại, bạn bè, có người biết nhau hồi chưa 10 tuổi, có đứa lúc vị thanh niên, đôi ba người hồi mới vào đại học.

Có đứa cùng mình qua cả cái thời thay răng sữa. Có đứa trưa nắng, tất tả… đeo găng tay che dù, thả diều. Có lúc cọc cạch đạp xe; lại cũng có khi xanh mặt mà rôm rả “Biết không, tao vừa rồ máy, thì đầu xe nhỏng lên luôn mày à. Ghê!”. Thế rồi, lại có dạo vi vu xe máy khắp Sài Gòn, Vũng Tàu, Đà Lạt với nhau

Cá hồi vẫn còn tung tăng somi trắng, váy xanh, khăn quàng đỏ. Rồi chợt một ngày, áo dài trắng, sượng sượng ngài ngại, nhìn nhau mà lúng liếng miết thôi

Nhớ cái hồi từ Gò Vấp ra quận 3 đi hội sách, xe máy thì không có, taxi thì mắc mỏ, Grab là khái niệm chưa về tới Việt Nam, mấy con người lúa ơi là lúa dắt díu nhau đi xe bus. Người Sài Gòn bị lạc ở ngay Sài Gòn, chuyện quá đáng nhớ khi mấy đứa mù đường đi với nhau

Đã có 1 thời, điện thoại bàn để liên lạc là sang lắm rồi. Điện thoại vừa reng “Alo, mày hả?”

  • Thi được không?
  • Tao dò đáp án trên báo rồi… Chắc tao không đậu nguyện vọng 1
  • Ờ, rồi mày tính sao?
  • Chưa biết. Chứ mày sao?
  • Ờ giống mày

…Thui thủi với nhau hết cái mùa ấy rồi cũng đại học cả. Cũng ra trường, đi làm, và … cả cùng nhau nộp đơn thôi việc, không hẹn lại vào cùng 1 tuần

Không phải chưa từng có lúc cả năm trời, không nhìn mặt, không “ừ hử” với nhau một câu; rồi mỗi người lui 1 bước, là đã có thêm mấy tháng cuộc đời trải qua cùng nhau?

Bạn bè, cứ thế, già đi cùng nhau

Baking

Once upon a day, wondering “Diam, are you clever?” “What can you do?”, “Can you cook any eatable thing? 🙂 I booked a baking class but forgot to notice the bakery’s name. Then, joining that class, I finally made “Nama Choco” and another classmate took photos of my Nama Choco to post to on facebook. Well, well, I must admit after that day, I discover my new bobby: baking!!!

So amazing to know!

Then, a Birthday cake for a friend. It is not nice, I should say, but ok. It’s a very good first try, isn’t it?

wp_20170722_13_03_35_pro.jpg

Am I addicted? I even bought a Mini – Stir Egg Machine for myself and after few times, I made a flan-choco sucessfully.

WP_20171104_20_58_53_Pro

Dear Mom, Dad and Sister, I am so sorry to make you fatter by my cakes ❤ . However, it is really an interesting hobby and baking is very great for me to relax after stressful days. Hope that I don’t transfer my stress to your belly 🙂 .

One of target for my New Year is “Making different cakes for each of your Birth Day”. Love you all.

 

 

Có ai đồng hành

Không xem vietsub để hiểu những gì Gor Gor hát, nhưng Có Ai Đồng Hành sao mà hợp tâm trạng.

Ngẫm bản thân làm người thất bại thật, mỗi khi muốn thong dong du lịch, câu hỏi đầu tiên luôn là “Đi với ai bây giờ?”

Nhớ như in, Đà Lạt ngày se se, chén đậu hũ nghi ngút khói bên bờ hồ Xuân Hương với tiếng râm ran hỏi thăm của dăm cô bán hàng rong không làm lòng ấm hơn được. Đường đèo ngoằn nghèo xen giữa những hàng thông, gió lạnh thốc vào mặt, và… ngã. Không dưng, ấm ức, mình tệ đến thế sao. Còn may, người dân hiền lành dựng xe giúp cho. Phố núi về đêm, 18*, cạnh 1 người lạ nên vẫn là xa.

IMG_0848

Phan Thiết, ta với ta. Có lẽ, vơi phần nào cái gọi là độc hành nhưng đơn lẻ thì vẫn thường trực. Chung đường với một người quá khác từ sở thích đến thói quen, chỉ nặng nề nhau thêm. Thế chắc đủ rồi, bạn nhỉ? Trong thành phố, ta vẫn cùng nhau; ra ngoại ô, xa Sài Gòn thì không hay nữa.

img_2467

Củ Chi, 1 ngày mưa. Liệu có còn ngày thê thảm hơn? Ai đó, hôm ấy nói, bớt mạnh mẽ một chút, có được không, để có người đồng hành. Người như vậy có tồn tại không?

Vũng Tàu, giữa 1 đoàn người mà sao lạc lõng. Quá nửa đêm, cảm giác bị bỏ rơi hụt hẫng như kẻ thừa bị hất văng sang một xó. Không mạnh mẽ, có ai quan tâm? Vũng Tàu, đêm về sáng….. một chút gì níu kéo chỉ là cho một chuyến đi….. Ý định sai lầm, sẽ không bao giờ thế nữa

WP_20170212_07_25_21_Pro

Cần Giờ, trước hay đi cùng nhau. Nay, còn mình độc thân, kiếp bóng đèn không ai khuyến khích. Cần Giờ, có lẽ may, 1 chuyến đồng hành không thành vào phút chót. Tiếc, hẳn rồi, nhưng hóa hay. Đã thấy rõ mập mờ thì bản thân quyết đoán đừng đem suy tưởng cho bất kỳ ai.

47

Bửu Long, Thác Đá Hàn, Fito, sở thú, núi Châu Thời, âm thầm 1 bóng mà nhẹ lòng. Vu vơ bắt chuyện dọc đường, đâu đó đôi ba người tốt. Sài Gòn, ngày mưa gió, nhen nhóm 1 chuyến đi.

  • Đi bụi
  • Một mình nữa hả?
  • Ừ, hẳn là vậy.

Bởi có ai đồng hành. Có người đến, có người đón; lẻ 1 mình chỉ buồn chút rồi quên… hơn là vui 1 chốc buồn dài lâu. Đi tung tăng và đời đều thế cả.

Not-Easy Time

Tsutomu Yamaguchi was still alive even after 2 atomic bomb attacks and passed by at the age of 90 somethings. Therefore, no reason for anyone to give up at this time?

Keep that in my mind. Breath and Smile, Diam! You will be survived!

IMG_3414

 

HUFLIT – Part 2 – Professors

Ngoài bạn bè, giảng viên đóng một vai trò rất lớn trong quãng đời sinh viên. Có người u tối lạnh lùng, có người hòa nhã, hoạt bát, thân thiện, nhưng tụ chung lại, nhờ có những con người ấy, cuộc đời sinh viên của mình thêm vài gam màu, tập được cho bản thân kha khá thói quen, nề nếp, cách cư xử có ích cho đến tận bây giờ.

– Bác Tào (ngày xưa vẫn gọi là thầy Mập). Mặt thầy nhìn nguy hiểm lắm, giờ vẫn thế 🙂 . Hồi năm 1, năm 2, nghe danh đã sợ, nhưng chạy trời cũng không khỏi nắng, năm 3, năm 4, sinh viên ngành DL hay KS thì đều phải qua cửa thầy mới được tốt nghiệp. Đời SV lắm màu sắc cũng nhờ thầy; có hôm đi học cười đến ná thở, có hôm, mặt như đeo chì, căng thẳng tới nín thở và cả những vụ án bôi bác lẫn nhau trong giờ học ( nạn nhân chính ví dụ là: Linh, Kim, Vui…).. Nhờ thầy mà hiểu thế nào là “teamwork”, chia nhóm là không bạn bè mà vẫn phải hợp tác đầy thôi. Gian nan nhất là giờ thuyết trình, nhất là màn bốc thăm trúng thưởng và những lúc countdown. Vẫn còn nhớ mãi cái hôm, thầy hô to “Japan”, thấy mặt mình đứng lên, thầy phán “Ui, nhỏ này học bài rồi, hết vui 😦 “.  Bác Tào còn tâp cho cả khoa cái tính kỷ luật: đi học trễ 5’ bị đánh dấu trừ điểm, qúa 5’ là đi về, rồi bỏ dép trong giờ học là formal. Sau đó thì sinh viên DLKS luôn formal khi cần thiết, đến tận ngày ra trường. Cả eyes-contact, public speaking (lắp bắp speaking), cử động tay, biểu cảm nét mặt khi nói cũng 1 tay thầy tập cho. Nên, đối với SV Thất Sơn mà nói, thầy là không bao giờ quên được!

557733_494031407284554_1198665120_n

Bác Tào

-Thầy Chánh: thầy hơn SV chắc chừng 7-8 tuổi, nhưng bước lên lớp, lúc nào cũng là “thầy và con” 🙂 . Biệt danh ngày đó cho thầy là “Hắc Ám”, không khác Mr. Snape là bao. Thế mà, nếu không học thầy, chả biết có viết nỗi 1 đoạn văn hoàn chỉnh hay không, chứ đừng nói đến nguyên khóa luận tốt nghiệp. Một bài viết cho topic “phát minh vĩ đại nhất của nhân loại” được thầy nhận xét “I am quite happy when reading this paragraph in terms of idea” 🙂 , bao nhiêu động lực viết lách như quay trở về khi đọc dòng thầy viết.

-Thầy Khánh: môn Nhân Sự. Thầy lúc nào cũng hiền lành, điềm đạm nhưng cực kỳ nghiêm khắc. Đã từng mời 1 bạn ra khỏi lớp vì thái độ không nghiêm túc trong giờ học. Phải chăng đây là thái độ cần có cho người làm nhân sự?

-Ms. Kim Hoa – “Bông Vàng” . Có 1 hôm, gần cả lớp vắng mặt để chuẩn bị buổi thuyết trình môn Bác Tào ngày tiếp theo.  Cô cho hẳn mỗi bạn vắng 1 con zero tròn trĩnh. Lớp cũng liều thật, mà thầy Mập cũng đáng sợ thật!! Kết quả là ngày đi tour, xe lớp mình cứ xôn xao chuyện thi lần 2. Kỷ niệm lạ mà hay

12742_494031203951241_871082228_n

Cô Hoa – Thầy Khánh?

-Ms. Lan đản trí môn research method, làm việc chuyên nghiệp mà hay quên thấy sợ. Làm việc với cô là cực kỳ cực kỳ chuyên nghiệp. Làm việc nhóm nhưng công ai bỏ nhiều hơn, thành quả cao hơn, thì điểm cao hơn, rõ đến từng 0.1. Giờ nộp bài, gửi qua email, được tính chính xác đến từng giây.

-Ms. Hoa- phụ trách môn Văn Minh Đông Nam Á. Nhờ học môn này với cô, mà lớp có dịp tham quan nhiều nơi: chùa Bắc Tông, Nam Tông, nhà thờ, thánh đường Hồi Giáo. Tinh thần sáng tạo phát huy mạnh mẽ: thuyết trình, làm MC, đầu tư trang phục, phụ kiện, làm clip, đóng hoạt cảnh. Chu choa, sao mà nhớ những ngày lăn lê học nhóm, lên ý tưởng, phát triển từ 1 câu nói vu vơ thành 1 hoạt cảnh giới thiệu về một đất nước.

535646_494030823951279_1731084408_n

Ngày đó, có 1 bài báo chê sinh viên trường tư, trường Dân Lập thậm tệ. 1 phần do chất lượng đầu vào, 1 phần là do môi trường giáo dục, và các giảng viên. Đọc mà ấm ức phát khóc. Có mấy ai biết sinh viên HUFLIT học ra sao, KS0801 đã được day như thế nào? Chỉ muốn nói, đừng vơ đũa cả nắm, trường tư không có nghĩa là xấu. Và, hơn hết, không có những thầy cô này, có lẽ đã không có lớp sinh viên năng động, bương chải như ngày hôm nay.