Chuyện con người – Thử thách 400 – 1

Phần 1: Tin nhắn trước bình minh

Con người ta có khuynh hướng nhớ về những “lần đầu tiên”. Lần đầu tiên đi học, lần đầu tiên xa nhà, lần đầu tiên xuất ngoại, lần đầu tiên hẹn hò; vậy còn lần đầu tiên đi làm thì sao? Bạn có nhớ những ngày đầu tiên trong công việc đầu tiên của mình không?

Diam còn nhớ rõ lắm. Sau nửa năm trầy trật, Diam đi làm, công việc chính thức đầu tiên ở 1 văn phòng nhỏ trong cao ốc trên đường Điện Biên Phủ. Công ty Diam chia văn phòng làm việc với một công ty khác, công ty bên kia được chừng 5 nhân viên còn nhà Diam có 2 người: Diam và 1 anh sếp. Vậy đã phải là tay trái tay phải của sếp chưa nhỉ?

Diam đi phỏng vấn là sáng thứ 2, chiều cùng ngày có offer và thứ 3 bắt đầu đi làm. Ngày làm việc đầu tiên, gặp sếp được chừng 30 phút, rồi sau đó sếp đi đâu mất, một mình trong văn phòng dịch tài liệu mà phải dịch thẳng lên gmail công ty thay vì bất cứ file nào khác. Tha thẩn đến giờ về sếp không xuất hiện cũng không nhắn gửi gì thêm. Cảm xúc của ngày đầu tiên không chỉ CHÁN mà còn là “Tui là ai, đây là đâu, công ty này có gì sai sai!”

Cái sai sai đó theo Diam trằn trọc cả đêm và lần thần quyết định, “sáng đến công ty xin nghỉ luôn vậy”.  Nhưng mặt trời còn chưa mọc, điện thoại đã kịp đinh đinh đang đang. Mở tin nhắn ra và … “Chào Diam,… anh X đây. Nhà anh có việc nên anh quyết định sẽ giải thể công ty. Anh xin lỗi Diam rất nhiều vì quyết định này và sẽ thanh toán lương đầy đủ cho Diam. Em sắp xếp trong tuần này lên văn phòng nhận lương nhé. Chào Diam”. Diam dụi dụi mắt, rồi ngủ tiếp. Đến tận bây giờ vẫn không biết nên xếp đây là Happy Ending, Sad Ending hay Open Ending nữa.

Tóm tắt là: Thứ 2 phỏng vấn, thứ 3 đi làm, thứ 4 công ty giải thể. Mọi chuyện diễn ra trong vòng 1 nốt nhạc và ấn tượng sâu sắc, có huông trầy trật đến nhưng công việc về sau!

Advertisements

Công việc – phần 4

Nhân sự – Phải duyên hay nợ.

Năm nay, có quá nhiều biến động trong cuộc sống nói chung, công việc nói riêng; và câu hỏi mình nhận được nhiều nhất từ hầu hết mọi người là “Tại sao em làm nhân sự?”

Một cách thảo mai và giữ hình tượng thì câu trả lời sẽ là “Em thích làm việc với con người. Em thích kết nối mỗi cá nhân với một tập thể để đi đến một tương lai bền vững, tốt đẹp cho nhiều bên”. Thực lòng mà nói, với người thật sự làm nhân sự, câu trả lời này sao mà sáo rỗng và dối lòng! Vì nhân sự là làm việc với con người, mà con người thì luôn luôn thay đổi, sự việc có liên quan đến con người muôn hình vạn trạng. Gắn kết họ với nhau như một trò mai mối, tốt thì người làm mai trôi vào quên lãng, xấu thì tên mình được nhắc trước tiên.

Con đường mình đến với cái nghề này, đúng nghĩa là phải duyên hay nợ.

Sáu tháng từ ngày tốt nghiệp, sao không thấy hồi âm, chưa có việc trong khi bạn bè đi làm như đi hội, lương cao, cảm giác đứng ngồi trên đống lửa, chỉ ai qua rồi mới hiểu. Giữa cơn bế tắc, một offer vừa mắt xuất hiện xem như cứu cánh; thế là chập chững công việc đầu tiên trên con đường Headhunt. Sau hơn 3 năm với những ngày rảnh đến nỗi chỉ vào công ty vật vờ, lướt web, ăn cơm trưa, dạo siêu thị, đi trà sữa rồi về; cũng có hôm chạy sấp mặt để kịp deadline, ở công ty đến 8-9pm cũng là chuyện thường. Con đường không tiến, không lùi, dậm chân tại chỗ là có vẻ đã đến lúc nói lời chia tay.

Ngày chính thức thất nghiệp, cảm giác ấy lại quay trở lại….. Biết làm chi bây giờ?? Một lần nữa, gửi CV khắp nơi và rồi câu chuyện không thể tình cờ hơn được nữa đến với mình cho gần 2 năm rất đáng nhớ trong đời tuyển dụng – nhân sự nội bộ cho một công ty xây dựng với sếp và 95% ứng viên là người nước ngoài. Vui có, buồn có, tự tin có và hụt hẫng cũng có. Được một ứng viên chưa bao giờ gặp mặt gửi quà cảm ơn vì đã hỗ trợ và tuyển người đó vào công ty ấm hẳn tâm trạng một chiều mưa. Cuộc điện thoại giữa trưa từ ứng viên tầm tuổi chú bác: “Alo, Diam hả? Tui là ứng viên của mày nè, phỏng vấn tao liền đi” rất chi là “tui là ai và đây là đâu”. Gói gọn lại, hơn 20 tháng chung đường, có đôi lần trăn trở nhưng vẫn không hối hận vì lực chọn của chính mình. Chỉ là, con đường không thể dài thêm được nữa.

Trước khi dừng bước tại A, đã có sự chuẩn bị trong thời gian dài…Đến từ đâu vẫn muốn quay về nơi đó nên vẫn dành cho mình một cơ hội về với du lịch khách sạn. Con đường trầy trật hơn nửa năm chỉ để có một cái offer, cũng tự cảm thấy bản thân rất “trâu bò”, da mặt sao mà dày vậy Diam? Và còn lỳ hơn nữa là quyết định từ bỏ chỉ sau 2 tháng thử việc. Từ bỏ một môi trường với nhiều con người vui vẻ và hỗ trợ nhau, từ bỏ nơi đa số người ta coi nhau như người nhà chứ không chỉ là đồng nghiệp, từ bỏ một vị trí có không ít người để ý. Quả thật không dễ dàng. Tự hỏi, “Diam à, não có hoạt động bình thường không?” hay chỉ là “đạo bất đồng, bất tương di ngôn”. Cho mình một cơ hội được sống thật với chính mình và vui vẻ với công việc là điều không dễ dàng nhưng vẫn đáng để cố gắng.

(Tự sự cho lần thứ 3 từ chức, lần đầu tiên và hi vọng là lần cuối cùng từ chức ngay khi kết thúc thử việc)

Con đường nhân sự lắm gian nan, đã chọn nhau rồi thì cùng nhau bước. Phải duyên hay nghiệp?

Traveling moment – Singapore impression

What comes to your mind first when hearing “Traveling moment”?

For me, it is the time during your trip when I feel so amazing. And, yes, I got that one for the visit China Town, Singapore.

There were 4 of us, from Thailand, Indonesia, Japan, and Vietnam. We asked a guy, who might be a seller in China Town the direction to any well-known Laksa in the Town. He was “Oh hm, what are you talking about” at first when seeing and listening to all 4 of us. Then, he smiled and showed us the direction easily but poor us, we were not able to find the shop.

At the of the conversation, he asked:

  • So where are you from?
  • Well, we have Thailand, Indonesia, Japan, and Vietnam

He repeated, Thailand, Indonesia, Japan and Vietnam. Kindly smiled and he said:

Sah wah dee khaa, Terima kasih, Arigatou gozaimasu, Xin chao, palm his hand and smile again.

4 of us were like:

  • What amazing thing you have done?

The kind comes in our heart and surprise and enjoy out thanks to just only few words.

How kind he and how funny our trip is!!

Thank you, stranger in China Town from 4 of us, you made our trip more interesting and presented an impressive imagine of your country – Singapore!

Em gái đi lấy chồng

Mẹ sinh cho có mỗi 1 cô em gái, nhỏ hơn mình 2 tuổi thành ra là rất thân. Ở chung một nhà, tuy nhiều lúc giận hờn cãi vã, có dạo mấy tháng trời không thèm nhìn mặt nhau, nhưng có ai thân với mình hơn con bé đâu a? Từ hồi hiểu chuyện, lúc nào hai chị em cũng tíu tít với nhau. Hồi ngủ chung một phòng thì giành chỗ ngủ mà ỏm tỏm. Lúc có phòng riêng lại len lén tụm về một phòng tám chuyện đến sáng. Cứ thế hai mươi mấy năm.

Em gái làm cô giáo tiểu học, nhìn vẫn như học sinh. Đến trường thì nghiêm còn về nhà là í ới với mẹ, với chị, vẫn còn Nhí lắm. Ai mà ngờ, có một ngày Nhí báo với cả nhà em có bạn trai, bạn trai em ở nước ngoài… Chị không biết vui hay buồn. Mừng cho Nhí, nhưng có cái gì như sắp xa. Bẵng một lúc lại quên đi. Thời gian bay nhanh lắm, rồi đến một ngày, Nhí sắp đám cưới………

Ngày đi với Nhí sang ký giấy vẫn vui như hội, vì đi du lịch mà.

Ngày ra nhà hàng đãi tiệc hãy còn tươi tắn lắm.

Rồi… trước hôm đón dâu. Nửa đêm, có người tấm tức khóc. Thiết nghĩ:

Nhí sẽ hạnh phúc mà ha? –> Chắc chắn rồi, chồng Nhí thương Nhí lắm

Nhí đi lấy lấy chồng rồi có về không? –> Phải về chứ! Dám không về là Hai sang tận nhà chồng bắt về á

Hôm nay phải ngày vui không? –> Đương nhiên mà, em gái sắp lấy chồng mà

Vậy sao lại khóc? –> Có lẽ vì vui mà khóc. Có lẽ vì thương em gái đi xa mà khóc. Có lẽ vì mai mốt thiếu một người thủ thỉ, thiếu một người cải vã, thiếu một người đi mua sắm, đi làm đẹp cùng mà khóc.

Thấy em rể quan tâm, lo cho Nhí, cho gia đình cũng an ủi được phần nào.

Hạnh phúc nha em Nhí! Gia đình sau lưng Nhí!!!

IMG_4233

 

Hello the World!

Hey Diam, How rustic you are!

28 years being in the world; finally, you are travelling abroad!

Arriving Perth after 12 hours moving and tired nearly die, I am still alive

Wishing back to you once, the peaceful City; but should be in your Spring, not freezing in the Winter like this time

IMG_4086img_4132

Good bye, Archetype!

Hi Archetype,

Coming to you is a surprise.

Leaving you is another tough decision but seems a “must do” for me.

I will miss myself – Diam – Archetype version thanks to all challenges and “heart attack” days with you.

Bye, a memorable part of my life!

Cùng nhau già đi

Có những ngày dài ì ạch, đếm từng giây, trông… hết giờ làm chỉ để về quán cóc vỉa hè, ăn vội mấy món bình dân, và huyên thuyên chuyện trên trời dưới biển với đứa bạn từ thập niên trước. Rồi,… nhận ra, “ayda, cô à, cũng nếp nhăn khóe mắt rồi đấy nha”. Nhìn lại mình, và rồi thì hiểu: chúng ta cùng nhau già đi.

Ngẫm lại, bạn bè, có người biết nhau hồi chưa 10 tuổi, có đứa lúc vị thanh niên, đôi ba người hồi mới vào đại học.

Có đứa cùng mình qua cả cái thời thay răng sữa. Có đứa trưa nắng, tất tả… đeo găng tay che dù, thả diều. Có lúc cọc cạch đạp xe; lại cũng có khi xanh mặt mà rôm rả “Biết không, tao vừa rồ máy, thì đầu xe nhỏng lên luôn mày à. Ghê!”. Thế rồi, lại có dạo vi vu xe máy khắp Sài Gòn, Vũng Tàu, Đà Lạt với nhau

Cá hồi vẫn còn tung tăng somi trắng, váy xanh, khăn quàng đỏ. Rồi chợt một ngày, áo dài trắng, sượng sượng ngài ngại, nhìn nhau mà lúng liếng miết thôi

Nhớ cái hồi từ Gò Vấp ra quận 3 đi hội sách, xe máy thì không có, taxi thì mắc mỏ, Grab là khái niệm chưa về tới Việt Nam, mấy con người lúa ơi là lúa dắt díu nhau đi xe bus. Người Sài Gòn bị lạc ở ngay Sài Gòn, chuyện quá đáng nhớ khi mấy đứa mù đường đi với nhau

Đã có 1 thời, điện thoại bàn để liên lạc là sang lắm rồi. Điện thoại vừa reng “Alo, mày hả?”

  • Thi được không?
  • Tao dò đáp án trên báo rồi… Chắc tao không đậu nguyện vọng 1
  • Ờ, rồi mày tính sao?
  • Chưa biết. Chứ mày sao?
  • Ờ giống mày

…Thui thủi với nhau hết cái mùa ấy rồi cũng đại học cả. Cũng ra trường, đi làm, và … cả cùng nhau nộp đơn thôi việc, không hẹn lại vào cùng 1 tuần

Không phải chưa từng có lúc cả năm trời, không nhìn mặt, không “ừ hử” với nhau một câu; rồi mỗi người lui 1 bước, là đã có thêm mấy tháng cuộc đời trải qua cùng nhau?

Bạn bè, cứ thế, già đi cùng nhau