Baking

Once upon a day, wondering “Diam, are you clever?” “What can you do?”, “Can you cook any eatable thing? 🙂 I booked a baking class but forgot to notice the bakery’s name. Then, joining that class, I finally made “Nama Choco” and another classmate took photos of my Nama Choco to post to on facebook. Well, well, I must admit after that day, I discover my ne bobby: baking!!!

So amazing to know!

Then, a Birthday cake for a friend. It is not nice, I should say, but ok. It’s a very good first try, isn’t it?

wp_20170722_13_03_35_pro.jpg

Am I addicted? I even bought a Mini – Stir Egg Machine for myself and after few times, I made a flan-choco sucessfully.

WP_20171104_20_58_53_Pro

Dear Mom, Dad and Sister, I am so sorry to make you fatter by my cake ❤ . However, it is really an interesting hobby and baking is very great for me to relax after stressful days. Hope that I don’t transfer my stress to become yours 🙂 .

One of target for my New Year is “Making different cake for each of you’s Birth Day”. Love you all.

 

 

Advertisements
Posted in Life | Tagged , | Leave a comment

Công việc – Phần 3

Gần đây viết bài tham gia chương trình Coaching for Recruiter, nghĩ cũng liên quan đến công việc nên post lên đây để dành.

Đề bài là viết luận cho 1 chủ đề mình quan tâm, và Topic mình chọn: Môi trường làm việc đa quốc tịch.

Được làm việc trong một công ty đa quốc gia, đa văn hóa thoạt tiên có vẻ là một cơ hội vô cùng mới mẻ, tốt đẹp để bản thân phát triển không chỉ ngoại ngữ mà còn học hỏi cách làm việc của những đồng nghiệp từ các quốc tịch khác nhau. Nhưng sau một thời gian làm việc, đặc biệt là ở khâu tuyển dụng, bản thân lại nhận ra nhiều vấn đề cần suy ngẫm hơn.

Nếu mảng tuyển dụng ở các công ty nói chung, không ít cá nhân (trưởng bộ phận, quản lý, giám đốc…) có những định kiến về học vấn, vùng miền, độ tuổi, giới tính… của ứng viên thì ở môi trường đa văn hóa, lắm khi quốc tịch và tình trạng hôn nhân mới là điều kiện tiên quyết trong quá trình duyệt CV. Điều này không hoàn toàn sai cho cả phía nhà tuyển dụng lẫn ứng viên. Xét trường hợp tuyển một nhân viên mới từ một nước xa xôi nào đó đến Việt Nam làm việc, công ty phải chi trả vé máy bay, nhà ở, các thủ tục pháp lý, giấy tờ, visa…. Bản thân nhân viên mới, phải chấm dứt công việc cũ, hoàn tất các thủ tục tài sản, tài khoản, bất động sản… đến một nơi hoàn toàn xa lạ làm việc, nơi mà cả ngôn ngữ cũng không tương đồng. Sốc văn hóa dẫn đến việc nhân viên nghỉ hoặc bị buộc nghỉ việc là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Lúc này chi phí và tổn thật về cả vật chất lẫn tinh thần không hề nhỏ. Còn có trường hợp, ứng viên sau hơn một tháng tham gia 3-4 lượt phỏng vấn cả online lẫn trực tiếp và nhận được offer; cuối cùng lại từ chối vì lý do gia đình không muốn thay đổi hoàn cảnh sống. Theo đó, 2 “định kiến” trên không hề sai nhưng việc vơ đũa cả nắm đang phần nào làm mất cơ hội nghề nghiệp của khá nhiều người tài đồng thời nhà tuyển dụng lại đánh mất “chất xám” cho công ty đối thủ. Liệu có giải pháp nào vẹn toàn cho cả hai?

Vấn đề quốc tịch ảnh hưởng không chỉ quá trình lọc CVs và tuyển người mà còn có tác động lớn đến việc phát triển của từng nhóm người, từng team, từng bộ phận nói riêng và cả công ty nói chung. Đặt giả thuyết, một team gồm người Pháp cầu kỳ kiểu cách; người Anh đôi chút dài dòng; người Mỹ có phần ngay thẳng, nóng tính; người Ấn một số ít kiệm lời và một phần không bình đẳng với phụ nữ; người Việt ít nhiều nhập nhằng công việc và tư việc. Chưa bàn đến chênh lệch tuổi, học vấn và tính cách thì ngôn ngữ là rào cản đầu tiên để team này gắn kết và làm việc với nhau; tiếp đến là vấn đề tự tôn, tự hào dân tộc và kỳ thị chủng tộc. Sau đó nữa là những lợi ích và đặc quyền mà chỉ người nước ngoài được nhận sẽ dày thêm rào cản cho team. Lâu dần, tinh thần làm việc nhóm trở nên không thể tồn tại và việc người ra đi, bỏ team, bỏ công ty là tất yếu. Thêm nữa, nếu đa số cấp lãnh đạo đến từ nước ABC nào đó, ứng viên và nhân viên đến từ những nước đó hiển nhiên có những ưu tiên và đặc quyền nhất định. Trên thực tế, một team gồm những thành viên từ nhiều quốc gia khác nhau sẽ tạo được không khí mới mẻ, những kiến thức và sáng tạo đa chiều. Nhưng để làm được như vậy cần một quá trình công phu để tất cả thành viên có tiến nói chung và thái độ công bằng, rõ ràng từ người lãnh đạo.

Tạm kết, môi trường đa văn hóa, đa quốc tịch vẫn rất thụ vị, nhiều thử thách cho mỗi cá nhân để phát triển bản thân trên tinh thần tiếp thu cái mới và công bằng từ chiến lược quản lý, phát triển của những người lãnh đạo. Tuy nhiên, không nhiều nhà lãnh đạo lắng nghe, hiểu và hỗ trợ nhân viên nói chung và người làm nhân sự, tuyển dụng nói riêng để phát triển như vậy. Vậy làm cách nào để người làm tuyển dụng trong môi trường đa quốc gia tuyển được người phù hợp với văn hóa công ty mà không thiêng vị và vẫn giữ chân được nhân tài?

Posted in Công Việc | Leave a comment

Somewhere in the air

Don’t be an auto reply!!

Don’t expect much from people!

Again, one more mistake and it is not easy to overcome.

Feel your life and do your job, Diam ah!

IMG_3406.jpg

Posted in Life | Tagged | Leave a comment

Ký ức đẹp

Gần đây, học lỏm được vài câu hỏi phỏng vấn của sếp, ấn tượng nhất là “Trong suốt quá trình làm việc, có việc gì bạn nhớ nhất, ấn tượng nhất, tốt đẹp nhất không? Kể tui nghe với” (In your working experience, which is the best memory? Can you share with me?). Nghe, ngẫm, (hay hơn hẳn những câu hỏi về điểm mạnh, điểm yếu của ứng viên) và rồi cũng có cho riêng mình một câu trả lời – Lời cảm ơn từ ứng viên, lời nhận xét ngay trước mặt Manager của mình.

Bản thân là nhân viên tuyển dụng (recruiter), không ít lần công việc chỉ được tiếp xúc với ứng viên qua email hay điện thoại. Đến khi ứng viên thành đồng nghiệp, tên mình đã trôi về vùng ký ức nào xa lắm mà họ không thể nào nhớ được.

Thế mà, có 1 lần, 1 ứng viên sau khi nói chuyện với sếp. Sếp chạy vào phòng, gọi:

  • Diam ơi, bạn E này này nhất định phải gặp mày, chào mày rồi mới chịu về nè 🙂
  • Chào, tui là Diam nè
  • Chào, cảm ơn Diam giúp tui nhiều vậy nghen. Tui sẽ không yên tâm nếu đi về mà không chào Diam á

Rồi lại quay sang sếp, tươi cười, nói:

  • Nhân viên của cô tốt lắm đó, giúp đỡ, hỗ trợ tui nhiều lắm đó, làm việc rất là hiệu quả nè.

Một buổi sáng không thể vui hơn được nữa cho 1 người tuyển dụng.

Thành thực, từ lúc nhận CV của bạn và suy tư vì không biết nên gửi bạn đi đâu, (chỉ biết là vuột mất thì sẽ đáng tiếc cho đôi bên) đến khi bạn thành đồng nghiệp là hơn 6 tháng. Thử thách, cố gắng mà 2 phía bỏ ra không hề ít. Bạn có lẽ là ứng viên mà Diam sẽ còn nhớ lâu dài trên con đường làm tuyển dụng của mình.

Posted in Công Việc | Tagged , | Leave a comment

Quy Nhon – Roaming

Some years, people even cannot remember what occasion on March, which really made me unhappy but why I should be that fool? Let’s enjoy myself!! See… what should I do to mark one more year from the date I said hello to this naughty life?

Travel, not bad idea!

With whom? Beloved Mom is the best option for this event

And where? Quy Nhon, the city in my heart!

IMG_3144

Mom and me

Having existed in the world for 27 years, I finally got the chance to fly… on a plane of course. Coming across the cloud is soooo amazing. But, it was sunshine on the sky. Seconds later, we were landing on Phu Cat Airport, the weather was too bad, rained heavily, at least not for long time. Thanks to the rain, 3 days in Quy Nhon were cool.

IMG_3412

Fly – 1st time in my life

Even being one of the most famous destinations, Quy Nhon is still a peaceful and quiet city, just a few people and motors on streets and beach (significant difference comparing to other sightseeing – hope it will not change in the future). One more plus is the fresh air of this city, nearly no garbage.

Picsart2017-19-3--10-18-02

Easy life

Well, let’s review!!

Where did we go?

This was the first time mom visits Quy Nhon. Looking at her childish behaviors on the seasides, taking photos for her made the trip funnier. My model for this trip.

 

Not much special, Thap Cham still gains our attention thanks to its structure, sign of age.

IMG_3127

Thap Cham

Thi Nai – the longest across-the-sea bridge in Vietnam surprises my mom when she knows about that truth, and of course, at the time we went across the bridge. She even asked me to stop by for her to take photos. Mom is so cute.

IMG_3180

Thi Nai Bridge

IMG_3190

Mom and daughter

IMG_3185

View near by the bridge

Hon Kho is a small, or should I call tiny fishing town. On the route to  this isolated region, we came across a pass, it was a bit scary due to no people on the street. In my and mom’s ability to image, thieves and wild animals can attack us any time, but the only thing rob our time is is the weather and nature, which is like Dalat City. Sunny lightly with windy. The view on the path really makes me wish to stay here for few days, just in a camp, get up with hot tea or coffee, lazily read some books, BBQ for lunch and dinner. Life cannot be more relax and enjoyable.

IMG_3202

On the way to Hon Kho

IMG_3211

It is Quy Nhon, not Dalat

IMG_3214

It is Quy Nhon, not Dalat

Hon Kho – A Fishing Town far from the city center where maintains the natural lives.

 

IMG_3237

Hon Kho

IMG_3234

IMG_3237

A pagoda, not on the list but always good to visit once on any trip.

IMG_3242

Grave of Han Mac Tu – honestly, look like a park. The sloping path made us sweat, but worthy for the view of the city, the curd of the seasides and rocks around. Walking or even climbing on that path, I unexpectedly sang a song Han Mac Tu softly. That was named Mong Cam path, but in my mind, it should be Mai Dinh path. Ok, how cray I am!!

 

 

IMG_3265

 

 

Also within this park, Eggy Rocks (Bai Da Trung) deserves a look and some photos. The rocks prove the power of nature, how can the sea make them that smooth? Magical!

The night before getting back to Saigon, I spent more than an hour after diner just to walk on the pavement along the seaside. Wind made my walk more comfortable. Thanks to that roaming, I recognize many statues of Quy Nhon’s specialties on the pavement such as tuna, Bau Da Wine, Go Gang conical hat, nem (sour and seasoned pork hash wrapped in wild leaves)… Frankly, they are not bad at PR for their city.

IMG_3158

Mom’s health is not good enough, so we just went to couples of places; hence, definitely Quy Nhon is on my travel list for future.

The other attractive side of this city is the culsine.

Diam, manage yourself, keep your latvia!

Ohh, I miss noodle with fish (and jelly fish), chopped fish, noodle with small crab, sugar cane juice, fruit juice, and water fern cake (served with dried minced bread)… Bun Ca Quy Nhon, Cha Ca, Bun Ram, nước mía, sinh tố and bánh bèo…

Most of the noodle we tried was not salty, well cooked, noodle was scalded in hot water before serving, so no worries about the quality of noodle.

WP_20170316_11_22_43_Pro

Noodle, jelly fish, and chopped fish

Because of the location – beach city, the seafood there of course, must be fresh. Jelly fish was french, chopped fish too and so so tasty. No need to mention seafood, all our meals were delicious, thanks to skilled local chefs 🙂 . Plus, the food was cheap. I surprised once knowing 2 bowls of Bun Ram cost us only 24k VND means 12k VND per each. Unbelievable!

 

WP_20170317_10_14_30_Pro

Water Fern Cake

IMG_3347

Mango Juice

The host of Fruit juice and fern cake was so polite to us. Generally, most of local people are kind and helpful. A maintainer at a street motor garage fixed the motor for us. Ok, just a small fix, and he didn’t charge us even 1 VND. He left us a nice though about local people there.

Oh I wanna back to Quy Nhon now!! Immediately!

 

 

 

 

Posted in Travel | Tagged , | Leave a comment

Có ai đồng hành

Không xem vietsub để hiểu những gì Gor Gor hát, nhưng Có Ai Đồng Hành sao mà hợp tâm trạng.

Ngẫm bản thân làm người thất bại thật, mỗi khi muốn thong dong du lịch, câu hỏi đầu tiên luôn là “Đi với ai bây giờ?”

Nhớ như in, Đà Lạt ngày se se, chén đậu hũ nghi ngút khói bên bờ hồ Xuân Hương với tiếng râm ran hỏi thăm của dăm cô bán hàng rong không làm lòng ấm hơn được. Đường đèo ngoằn nghèo xen giữa những hàng thông, gió lạnh thốc vào mặt, và… ngã. Không dưng, ấm ức, mình tệ đến thế sao. Còn may, người dân hiền lành dựng xe giúp cho. Phố núi về đêm, 18*, cạnh 1 người lạ nên vẫn là xa.

IMG_0848

Phan Thiết, ta với ta. Có lẽ, vơi phần nào cái gọi là độc hành nhưng đơn lẻ thì vẫn thường trực. Chung đường với một người quá khác từ sở thích đến thói quen, chỉ nặng nề nhau thêm. Thế chắc đủ rồi, bạn nhỉ? Trong thành phố, ta vẫn cùng nhau; ra ngoại ô, xa Sài Gòn thì không hay nữa.

img_2467

Củ Chi, 1 ngày mưa. Liệu có còn ngày thê thảm hơn? Ai đó, hôm ấy nói, bớt mạnh mẽ một chút, có được không, để có người đồng hành. Người như vậy có tồn tại không?

Vũng Tàu, giữa 1 đoàn người mà sao lạc lõng. Quá nửa đêm, cảm giác bị bỏ rơi hụt hẫng như kẻ thừa bị hất văng sang một xó. Không mạnh mẽ, có ai quan tâm? Vũng Tàu, đêm về sáng….. một chút gì níu kéo chỉ là cho một chuyến đi….. Ý định sai lầm, sẽ không bao giờ thế nữa

WP_20170212_07_25_21_Pro

Cần Giờ, trước hay đi cùng nhau. Nay, còn mình độc thân, kiếp bóng đèn không ai khuyến khích. Cần Giờ, có lẽ may, 1 chuyến đồng hành không thành vào phút chót. Tiếc, hẳn rồi, nhưng hóa hay. Đã thấy rõ mập mờ thì bản thân quyết đoán đừng đem suy tưởng cho bất kỳ ai.

47

Bửu Long, Thác Đá Hàn, Fito, sở thú, núi Châu Thời, âm thầm 1 bóng mà nhẹ lòng. Vu vơ bắt chuyện dọc đường, đâu đó đôi ba người tốt. Sài Gòn, ngày mưa gió, nhen nhóm 1 chuyến đi.

  • Đi bụi
  • Một mình nữa hả?
  • Ừ, hẳn là vậy.

Bởi có ai đồng hành. Có người đến, có người đón; lẻ 1 mình chỉ buồn chút rồi quên… hơn là vui 1 chốc buồn dài lâu. Đi tung tăng và đời đều thế cả.

Posted in Linh Tinh | Tagged , | Leave a comment

Công Việc – Phần 2

Vui buồn tuyển dụng

Đã sắp tròn 1 năm kể từ ngày chính thức kể từ ngày chính thức tìm được chỗ ngồi trong phòng nhân sự. Vui buồn lẫn lộn. Nói đến nhân sự, hình dung đầu tiên của mọi người ắt sẽ là tuyển dụng, là nói chuyện, là phỏng vấn, là nắm quyền sinh sát, tuyển hay không tuyển, đem đến việc làm cho nhiều con người. Nhưng nào phải thế, tuyển dụng, nói cho đúng, như cái nghề mai mối, khó khăn trùng trùng mà ai có tâm, làm rồi mới hiểu.

Giao tiếp với đồng nghiệp:

Không phải tự dưng mà khá nhiều bạn học trái ngành, đặc biệt là các ngành dịch vụ, rẽ hướng làm nhân sự. Ngoài cái duyên với nghề, âu có lẽ, người làm nhân sự, ít hay nhiều phải có tư duy của người làm dịch vụ, chăm sóc khách hàng. Trước nhất, khách hàng của bộ phận nhân sự là các trưởng bộ phận, với những yêu cầu không thể oái oăm hơn được:

Tuyển 1 Training Manager, vị trí mới, không có JD, cứ tìm ứng viên, phỏng vấn thử rồi tính tiếp!

Tuyển 1 bạn người Châu Âu, tiếng Anh lưu loát, bắt buộc phải biết tiếng Trung hoặc Hàn, và phải hiểu thị trường Việt Nam

Tuyển 1 người nước ngoài, hoặc về Luật ở nước ngoài làm Legal Manager cho thị trường Việt Nam

Tuyển gấp 3 Quản Lý Công Trình, người nước ngoài cho Việt Nam, tuần sau bắt đầu đi làm.

Đọc những yêu cầu tuyển dụng như vậy, người làm tuyển dụng chỉ biết cười, và cầu mong điều kỳ diệu nào đó sẽ xảy ra trong công cuộc tuyển người.

Hối! Hối yêu cần tuyển dụng, hối phỏng vấn, hối nhận xét sau phỏng vấn, hối phỏng vấn vòng tiếp theo… là 1 trong những việc linh tinh mà HR cần làm. Lẽ, không hối thì không ai nói, quy trình kéo dài, ứng viên có việc khác thì sẽ thành lỗi của nhân sự. Nhưng,  ưu tiên của mỗi người, mỗi vị trí lại khác nhau. Có ai hiểu cho người làm tuyển dụng?

Làm nhân sự nói chung, tuyển dụng nói riêng, lúc nào cũng phải dỏng tai nghe ngóng, xem đồng nghiệp đang vui hay buồn, có ai sắp ra đi không, có cách chi thuyết phục người ta ở lại không. Bởi lẽ, trước nỗi buồn mất một đồng nghiệp, việc cấp thiết hơn của nhân viên tuyển dụng là tìm người thay thế đúng hạn.

Tưởng tượng, sáng đầu tuần, đập vào mặt là 1 email từ chức, 2 ứng viên bị từ chối và 3 ứng viên không tiếp tục quy trình tuyển dụng. Yomost!

Giao tiếp với ứng viên:

Làm việc với con người là 1 công việc thú vị, bởi con người muôn hình vạn trạng, luôn luôn thay đổi. Vì lẽ đó, mà người làm tuyển dụng cũng dễ lên tăng xông.

Tốt đẹp ngay từ đầu: ứng viên gặp quản lý từ đâu đó. Mên mến nhau, HR chỉ việc hoàn tất các bước phỏng vấn cần thiết: điện thoại, Skype, gặp trực tiếp, sơ lược ước chừng 6-7 lượt phỏng vấn, và offer đôi ba lần để hài lòng các bên. Quy trình gần 2 tháng. Ứng viên chỉ gửi email 1 dòng: vì lý do gia đình nên không nhận việc nữa. Lỗi của HR vì không phỏng vấn gia đình ứng viên!!

Ứng viên phù hợp, nhận xét của nhân sự và Line Manager tốt. Hối, nhờ vả, năn nỉ Line Director phỏng vấn vòng cuối, hơn 2 tuần không thấy hồi âm. Cuối cùng đôi bên cũng nói chuyện được với nhau với 1 kết quả không thể tốt hơn được nữa và 1 ngày nào đó sau hơn 1 tháng từ 2 cuộc phỏng vấn trước. Những tưởng chỉ cần offer là xong. Offer chưa kịp gửi, ứng viên báo đã có job mới ở gần nhà. 😦 Lỗi của HR vì quy trình kéo dài, không giữ được ứng viên tốt trong khi mới phỏng vấn có hơn 1 tháng.

Ứng viên nhận Offer, công ty chờ 30. Đến ngày thứ 29, ứng viên báo không nhận việc do công ty hiện tại không cho nghỉ.

Ứng viên nhận Offer, công ty chờ 45 ngày. Đến ngày thứ 44, ứng viên vì lý do sức khỏe, hoãn ngày đi làm thêm 3 tuần. Phòng nhân sự bắt đầu hoang mang. … 3 tuần sau, nhân viên mới xuất hiện, chưa tròn 1 tuần, ra đi không 1 lời từ biệt. Lỗi của HR vì đây là việc của HR.

Còn hằng hà sa số những trường hợp tréo ngoe mà phòng nhân sự – bộ phận tuyển dụng phải đối mặt, phải giải quyết mỗi ngày. Thiết nghĩ, việc cứ tiếp diễn thì nhân viên tuyển dụng nên được nhận trợ cấp thuốc tăng xông, huyết áp để đảm bảo khả năng làm việc.

 

Posted in Công Việc | Tagged , | Leave a comment