HUFLIT – Part 3 – KS0801

Sài Gòn mưa suốt vài tuần nay, bất giác nhớ mưa hôm cắm trại, nhớ cái xích đu, nhớ cả “sữa đậu nành – xe đạp xanh”; mà nhớ nhất vẫn là đêm lửa trại. Quây quần, mười mấy con người học chung, làm việc chung, đi tour, đi chơi chung gần ba năm mới có một dịp tụ lại mà nhìn mặt nhau tâm sự.

Ngấp nghé 20, vẫn còn cảnh “Hi bạn, bạn tên gì á?”, “Quê bạn ở đâu?” “Bạn ở đây với ai?”, như trẻ con chào nhau. Chớp mắt, gần 1000 ngày, từ buổi đầu đến lúc chia tay, những khuôn mặt chả biết bao giờ mới gặp lại:

-Từ nhừng ngày sinh hoạt chính trị đầu khóa, đã biết Kim, sau này có gặp lại trong KS0801. Cảm giác khi tiếp xúc với bạn ấy: ui, đi với Kim chỉ việc nghe, và cười thôi, không cần phải nói gì cả (do bạn ấy nói hết rồi, chẳng còn gì để mình nói nữa 😀 ). Nhưng cũng, thắc mắc, ko biết bạn ấy nói có cần thở không ta, nói chuyện lớn tiếng, mà nói hoài hà, chưa thấy hình đã thấy tiếng. Kim da trắng môi hồng, xinh xinh, chững chạc, già dặn.

-Một bạn ngày đó viết là T, giờ đọc lại, chắc có lẽ đang nói về Thúy. Ấn tượng về bạn: người nhỏ con mà lanh thấy sợ. Có vẻ không hiền, không dễ bị ăn hiếp. Nước da hơi ngăm ngăm, ốm nhom như que củi, nhưng có tiếng nói lắm. Đôi khi, khiến người đối diện hoang mang, nhưng xoa dịu vấn đề trong tích tắc. Lắm lúc là người nghe chân thành.

-Yến Linh: Linh là một người cực kỳ năng nổ phát biểu trong giờ học, nói tiếng anh như gió, quyết đoán. Khác vẻ bề ngoài lạnh lùng, Linh rất hòa đồng lắm, làm việc thì chuyên nghiệp. Nhìn tuy có vẻ cứng cỏi thế thôi chứ dễ bị ăn hiếp: bài của nhóm lúc nào cũng hay phải gánh, mà không dám than. Bị bạn nào đó chọc giận, cũng chỉ hầm hừ vài câu rồi cho qua.

-Chị Ngọc (Jade): hồi đó nghe mọi người nói chị du học ở Pháp về, nên mình nể lắm nha. Nhìn từ xa, phong cách ghê luôn, có gì đó chững chạc hơn lứa sinh viên tụi mình rất nhiều. Học chung mới phát hiện, không chỉ có thế…Tính chị Ngọc quá ư chu đáo, nhiệt tình, hễ lớp muốn đi chơi là xông xáo tổ chức. Ngay cả chuyến đi kết khóa, cũng một tay chị dàn xếp. Khổ nỗi, Jade có bệnh lạ, bệnh thích chụp hình. Ngoài chụp nghệ thuật, Jade chụp luôn cả các thành viên của lớp ở mọi tư thế, góc độ và có lẽ tất cả KS0801 đều từng là nạn nhân. Xấu số nhất có thể kể đến là bạn  lớp trưởng, Panda và Lan Anh.

-Quang, khi xem danh sách lớp mới, Thúy, đã khều mình, nói “ey, lớp trưởng mới của mình đó” liếc qua, nhìn thấy 1 tên, nói thiệt, có vẻ hơi ngơ ngác lắm. Thời gian đầu là không thèm nói chuyện luôn nà, mà sau này thì bạn bạn tui tui miết 🙂 . Mãi đến ngày kết khóa tui mới có dịp nói chuyện nhiều hơn với bạn, biết thêm nhiều về bạn. Không nhờ bạn đi theo, chắc hôm đó xe tui đi lên Thủ Đức hay Biên Hòa chứ chả về được Sài Gòn đâu. Có thể gọi là đồng hành có tâm.

-Thi: Ấn tượng lúc đầu: trời người đâu mà lạnh lùng thế! Vô lớp học, xong rồi về. Nói chuyện thì cộc lốc. Cô kêu sửa bài-writing là xung phong lên ngay. Sửa bài nhiệt tình luôn. Trời! Có cần chứng tỏ thế không. Lâu ngày mới có dịp làm việc, nói chuyện, mới hiểu vì sao Thi được gọi là “Thánh Thiện”: Thi rất vô tư, lúc nào những câu hỏi của bạn ấy cũng khiến mình choáng vì (sao bạn ấy có những thắc mắc lạ thế nhỉ?): liên quan đến việc học thì hỏi những chuyện tưởng đã rõ, nhưng bạn ấy vẫn ko hiểu, giải thích hoài cũng ko hiểu, đi chơi thì câu bạn ấy hỏi nhiều nhất là chuyện liên quan tới trang phục thôi. Haiz ngộ ghê. Thế mà, bạn ấy nhiệt tình với bạn bè lắm nha. Nhờ vả, hỏi han là góp ý tận tình luôn. Hì, mà bạn này có cái thói quen ngộ lắm: cắn móng tay. Ui cha, cứ y như trẻ con – dễ thương quá chừng.

-Thanh: ốm! Ốm ơi là ốm: nhình thì hiền lành và yếu đuối- có hơi thầm lặng luôn. Nhưng trong việc nhóm thì năng nổ, xông xáo ko thể tả, cũng thích đi chơi, cũng rất vui vẻ với bạn bè. Người nhỏ bé, chứ mà lớn tiếng. Không dưới 1 lần Thanh la lên giữa phố vì ngạc nhiên mà bản thân mình phát hoảng.

-Chung nhóm “DNA” còn có Ngọc Anh (NA): bạn da trắng, tóc dài, hay cười, xinh xinh ở khu bàn đầu. Ấn tượng với nụ cười của Na lắm, cười ngọt ghê, lại có giọng nói rất là đặc biệt, có lẽ là giọng miền Tây chân chất, thiệt thà?

-Vy – Panda: Từ xưa đến giờ, ấn tượng dành cho Panda không hề đổi, chỉ cần 1 từ là đủ để tả ĐIỀM ĐẠM. Panda ít nói, thuyết trình chậm rãi, rất hay cười, lại có duyên ngầm, chu đáo, quan tâm bạn bè. Kết Panda nhất là hôm thuyết trình môn Đông Nam Á: trong trang phục Philippines nhìn xinh ghê nơi.

-Lớp có 1 bạn MC chuyên nghiệp – Thảo Anh – với giọng nói rất ư là hay. Hồi xưa, có lần, mở TV lên và bị choáng, vì “Ý, cái bạn trên TV đó, nhìn sao quen quá vậy? Hình như là lớp mình. Trời ơi, nể quá, ng ta bằng tuổi mình mà lên truyền hình làm MC tự tin ghê luôn. Bạn ấy giỏi quá!”

Lớp vẫn còn An Võ, An Lý, Vui, Song Tài – Thảo Anh, Lan Anh, Trúc Thảo, Mỹ Tiên, Thảo Tiên, Hoàng Ngọc, Tống Ngọc, Thư, Dung, Liễu, Lan, Hương, Mai… và nhiều bạn nữa mà giờ chỉ có thể điểm mặt gọi tên do bản thân vô tâm nên ấn tượng phai đi khá nhiều.

Ngày học chung thì xem như việc hiển nhiên, đêm lửa trại rơm rớm, và giờ đây xa lắm rồi chỉ còn nhớ mông lung. KS0801 không quá rực rỡ sắc màu nhưng vẫn chiếm trọn 1 ngăn trong tim, trong não. Để rồi, khi chợt thấy đâu đó “KS0801”, bất giác mỉm cười cho 1 thời sinh viên, 1 thời nhớ mãi.

554594_377356082302169_1202682267_n

P.S: 01.06 dự tính ngày họp lớp, thế mà ra suốt mấy năm từ ngày ra trường vẫn cứ im hơi

Posted in Linh Tinh | Tagged , | Leave a comment

Not-Easy Time

Tsutomu Yamaguchi was still alive even after 2 atomic bomb attacks and passed by at the age of 90 somethings. Therefore, no reason for anyone to give up at this time?

Keep that in my mind. Breath and Smile, Diam! You will be survived!

IMG_3414

 

Posted in Life | Tagged , | Leave a comment

HUFLIT – Part 2 – Professors

Ngoài bạn bè, giảng viên đóng một vai trò rất lớn trong quãng đời sinh viên. Có người u tối lạnh lùng, có người hòa nhã, hoạt bát, thân thiện, nhưng tụ chung lại, nhờ có những con người ấy, cuộc đời sinh viên của mình thêm vài gam màu, tập được cho bản thân kha khá thói quen, nề nếp, cách cư xử có ích cho đến tận bây giờ.

– Bác Tào (ngày xưa vẫn gọi là thầy Mập). Mặt thầy nhìn nguy hiểm lắm, giờ vẫn thế 🙂 . Hồi năm 1, năm 2, nghe danh đã sợ, nhưng chạy trời cũng không khỏi nắng, năm 3, năm 4, sinh viên ngành DL hay KS thì đều phải qua cửa thầy mới được tốt nghiệp. Đời SV lắm màu sắc cũng nhờ thầy; có hôm đi học cười đến ná thở, có hôm, mặt như đeo chì, căng thẳng tới nín thở và cả những vụ án bôi bác lẫn nhau trong giờ học ( nạn nhân chính ví dụ là: Linh, Kim, Vui…).. Nhờ thầy mà hiểu thế nào là “teamwork”, chia nhóm là không bạn bè mà vẫn phải hợp tác đầy thôi. Gian nan nhất là giờ thuyết trình, nhất là màn bốc thăm trúng thưởng và những lúc countdown. Vẫn còn nhớ mãi cái hôm, thầy hô to “Japan”, thấy mặt mình đứng lên, thầy phán “Ui, nhỏ này học bài rồi, hết vui 😦 “.  Bác Tào còn tâp cho cả khoa cái tính kỷ luật: đi học trễ 5’ bị đánh dấu trừ điểm, qúa 5’ là đi về, rồi bỏ dép trong giờ học là formal. Sau đó thì sinh viên DLKS luôn formal khi cần thiết, đến tận ngày ra trường. Cả eyes-contact, public speaking (lắp bắp speaking), cử động tay, biểu cảm nét mặt khi nói cũng 1 tay thầy tập cho. Nên, đối với SV Thất Sơn mà nói, thầy là không bao giờ quên được!

557733_494031407284554_1198665120_n

Bác Tào

-Thầy Chánh: thầy hơn SV chắc chừng 7-8 tuổi, nhưng bước lên lớp, lúc nào cũng là “thầy và con” 🙂 . Biệt danh ngày đó cho thầy là “Hắc Ám”, không khác Mr. Snape là bao. Thế mà, nếu không học thầy, chả biết có viết nỗi 1 đoạn văn hoàn chỉnh hay không, chứ đừng nói đến nguyên khóa luận tốt nghiệp. Một bài viết cho topic “phát minh vĩ đại nhất của nhân loại” được thầy nhận xét “I am quite happy when reading this paragraph in terms of idea” 🙂 , bao nhiêu động lực viết lách như quay trở về khi đọc dòng thầy viết.

-Thầy Khánh: môn Nhân Sự. Thầy lúc nào cũng hiền lành, điềm đạm nhưng cực kỳ nghiêm khắc. Đã từng mời 1 bạn ra khỏi lớp vì thái độ không nghiêm túc trong giờ học. Phải chăng đây là thái độ cần có cho người làm nhân sự?

-Ms. Kim Hoa – “Bông Vàng” . Có 1 hôm, gần cả lớp vắng mặt để chuẩn bị buổi thuyết trình môn Bác Tào ngày tiếp theo.  Cô cho hẳn mỗi bạn vắng 1 con zero tròn trĩnh. Lớp cũng liều thật, mà thầy Mập cũng đáng sợ thật!! Kết quả là ngày đi tour, xe lớp mình cứ xôn xao chuyện thi lần 2. Kỷ niệm lạ mà hay

12742_494031203951241_871082228_n

Cô Hoa – Thầy Khánh?

-Ms. Lan đản trí môn research method, làm việc chuyên nghiệp mà hay quên thấy sợ. Làm việc với cô là cực kỳ cực kỳ chuyên nghiệp. Làm việc nhóm nhưng công ai bỏ nhiều hơn, thành quả cao hơn, thì điểm cao hơn, rõ đến từng 0.1. Giờ nộp bài, gửi qua email, được tính chính xác đến từng giây.

-Ms. Hoa- phụ trách môn Văn Minh Đông Nam Á. Nhờ học môn này với cô, mà lớp có dịp tham quan nhiều nơi: chùa Bắc Tông, Nam Tông, nhà thờ, thánh đường Hồi Giáo. Tinh thần sáng tạo phát huy mạnh mẽ: thuyết trình, làm MC, đầu tư trang phục, phụ kiện, làm clip, đóng hoạt cảnh. Chu choa, sao mà nhớ những ngày lăn lê học nhóm, lên ý tưởng, phát triển từ 1 câu nói vu vơ thành 1 hoạt cảnh giới thiệu về một đất nước.

535646_494030823951279_1731084408_n

Ngày đó, có 1 bài báo chê sinh viên trường tư, trường Dân Lập thậm tệ. 1 phần do chất lượng đầu vào, 1 phần là do môi trường giáo dục, và các giảng viên. Đọc mà ấm ức phát khóc. Có mấy ai biết sinh viên HUFLIT học ra sao, KS0801 đã được day như thế nào? Chỉ muốn nói, đừng vơ đũa cả nắm, trường tư không có nghĩa là xấu. Và, hơn hết, không có những thầy cô này, có lẽ đã không có lớp sinh viên năng động, bương chải như ngày hôm nay.

Posted in Linh Tinh | Tagged , , | Leave a comment

HUFLIT – Part 1 – First Impression

Mấy ngày này, nhớ Huflit đến lạ. Từ dạo deactive Facebook, không còn liên lạc, chẳng biết đã bỏ lỡ bao nhiêu chuyện. Xui khiến thế nào, trở lại gmail cũ, đã hơn 3 năm không đăng nhập và lục lọi được vài bài viết hay ho. Chợt nhớ, có 1 thời, mình như thế.

(These days, what the heck has reminded me about you, Huflit? How can I miss you that much? … Or… Maybe, just miss myself at that age. Well, a post I wrote for Huflit, for my KS0801, 5 years already… Oh time!), Well, let’s review:

4 năm về trước, nhận được giấy báo nhập học vào Huflit mà lòng không có vui vì là nguyện vọng 2 mà. Dù gì, ấn tượng ban đầu về trường này cũng không hay mấy vì là trường Dân Lập. Haiz, 1 chút nặng nề khi biết sắp phải vào đây học.

Rồi cái gì tới cũng tới. ngày hôm đó, lết thân lên trường. Ôi choa ơi, trường chi mà… nhỏ thế, ai biểu, ai biểu thi vô DHQG ở Thủ Đức chi, trường trên đó, đi từ bãi xe đến giảng đường muốn rã hơi, còn trường này thì… Thế chứ mà trường này chỉ nhỏ so với mấy trường kia thôi, chứ thật ra cũng lớn lắm. Cái duy nhất nhỏ ở đây chắc chỉ là cái thang máy, nhỏ xíu hà. Báo hại mình ngày đầu đến Huflit, không thể nào chờ tới lượt bước vô thang máy cả. Thế là, ta lội bộ lên tận hội trường lầu 6 (nhớ ko lầm có chị khóa trên năm đó đã nói là tổng cộng từ tầng 1 tới tầng 6, có 149 bậc hà)=> thở như trâu luôn.

Sau cảm giác mệt mỏi đó, bước vô hội trường. Ôi chu choa, sao mà giống… rạp chiếu phim quá đi hà: từ ghế, sân khấu, máy chiếu… đều cho ta cảm giác đó, nhưng nói chung là hiện đại lắm. Tiếp đó, mình lại chóng mặt hết mức vì, những người đang ở hội trường đó: đông, lạnh (vì máy lạnh) và vì họ xa lạ quá, mình không biết ai hết, nhìn ai cũng lạnh tanh, không hé môi nửa lời.

Hết thời gian chính trị đầu năm, được thông báo sinh viên khoa DLKS không học ở SVH. “Haiz, ngay cái buổi đóng học phí xong, đi kiếm văn phòng của khoa để nhận huy hiệu, chỉ nam cũng đã mệt mỏi. Sau này mới biết là do khoa Du Lịch Khách Sạn không nằm trong trụ sở SVH, nên thế. Ý, sao kỳ vậy ta? Cứ tưởng dc học ở đây, ai dè.”- shock. Chưa hết, sau khi gặp cái chị xinh xinh, thông báo về số M7-M8 Thất sơn (sau này mới biết là chị Khánh), ta đi tìm Khoa Du Lịch Khách Sạn. Ôi cha cha, lại shock chập nữa, bởi cái lẽ là ơ, đường Thất sơn nó nằm ở đâu nhỉ. Ý, đây nè, sao nhỏ xíu hà. Ayda, mà đường nhỏ thế, chạy tới lui mấy lượt sao không thấy M7-M8 đâu ta? Phuu…tới lần thứ n, mình đã nhìn thấy nó. Cảm nhận về chỡ này á: nhỏ, vẫn nhỏ, và thật sự là nhỏ. Cứ y như là nhà riêng vậy, ko có dấu hiệu gì cho biết đây là nơi SV học, trừ cái bảng nhỏ xíu treo trước cổng. Bước vào trong, mình dc chào đón bởi chú bảo vệ. Chú ấy khá nhiệt tình, chứ ko là shock thêm tăng nữa rồi. Chú chỉ rõ bảng thông báo cho SV năm nhất. hayda, nhìn thông báo, bảng xếp lớp thì lạ ơi là lạ, nguyên danh sách dài dằng dặc chỉ biết mỗi tên mình thôi.

–Jun 2012–

 

 

Mặc cho ấn tượng ban đầu chỉ toàn vẻ lạnh lùng, u tối, bất đắc chí về nhau, giờ này đây, lại đang có một người thậm thượt mà nhớ, lại mong trở về những ngày bỡ ngỡ để vui vẻ, vô tư là chính mình. Cho dù, ban đầu có giận hờn, hục hặc, tức tưởi vì cơm cha mẹ cho đi học 12 năm trời, rốt cuộc chỉ học trường tư thì rồi vẫn tự hào rằng”I am a Hufliter”

Posted in Linh Tinh | Tagged , | Leave a comment

Tấm Lòng

Tháng 3 năm nay, một buổi tiệc nhỏ, không lý do, đơn giản là họp mặt bạn cũ, ăn vài món vỉa hè, rồi giải tán. Về đến nhà mới phát hiện, có 1 gói quà nhỏ, bọc giấy 7 màu gọn gàng cẩn thận.

Tin nhắn, lời lẽ như đập vào mặt, mà không hiểu nhau thì chẳng nói được. Có tin nhắn trẻ con mà chân thành, dù hôm ấy em cũng không được vui. Có cả vài dòng viết vội, từ một người dày dặn kinh nghiệm xã giao. Có cả vẻn vẹn 4 ký tự, không hơn không kém. Leader cũ, không dài dòng, nhưng nghe vẫn ấm lòng vì dù không ai nhắc nhở, vẫn nhớ ngày hôm đó. Những chuyện đã qua hãy cho qua, đời thật lạ!

Xưa nay, nhớ hay không nhớ, chúc hay không chúc, có quà hay không chưa bao giờ là vấn đề lớn. Nhưng khi món quà như sao chép, bọc trong lớp giấy gói dày, màu sắc nhã nhặn, trang trọng, băng keo ngang dọc từ những lần dùng trước, ít nhiều mang vẻ lấy lệ cho xong. Trong lòng không khỏi thắc mắc, bản thân đã vô tâm đến mức nào mà nhận được như vậy?

Posted in Linh Tinh | Leave a comment

27 – What a month!

March is always the annual busiest and most important month for me, and this year is not an exception.

Despite the bad mood on the Women day thanks to a “gentleman” in my Company, all seems fine!

WP_20170316_00_44_43_Pro

Gift from Spy

WP_20170322_20_19_33_Pro

The inside

Receiving some wishes from few people, but only 1 knows who I am and what I hope for the new age. Thanks for the crazy, but funny and exactly wishes

Capture

From Spy

A trip back to a seaside-city which has been in my mind for years

Picsart2017-19-3--10-18-02

To Enjoy myself

IMG_3127

To visit a historian site, as old as me?

1

Not solo this time

IMG_3424

Fly for the 1st time in my life

No matter good or bad, I don’t plan myself for any not-positive message on last days in Mar. Too enough or be exhausted when reading the announcement!

Unbelievable!, 27 now. At least, have gained new things, started studying a new language. Hope next year, I can be a new me!

Posted in Life | Tagged | Leave a comment

Có 1 Vũng Tàu như thế – Phần 2

Có 1 Vũng Tàu như thế – Phần 2 – Tình cờ

Vài mẩu chuyện vụn vặt, không đầu, không cuối với một người không thân cho lắm, kéo dài chuyến dạo biển đêm đến tận 3 giờ sáng. Đôi khi, nói chuyện với người lạ dễ hơn với người quen.

Hậu quả, lỡ mất bình minh trên biển, nhưng tình cờ gỡ gạc lại được cơ hội lang thang ngắm biển sớm mai.

Mặt trời lên cao, gió nhẹ, sóng không to, yên tĩnh hơn buổi đêm, cảnh vật rõ ràng hơn. Vài tảng đá nhấp nhô bờ cát, bám đầy vỏ hàu. (Tiếc hay may là không chụp lại vì cảnh tượng khá ám ảnh?). Thưa thớt người và xe, tưởng chừng chỉ một mình trên phố biển.

Khi lướt ngang đã kịp để mắt, nhưng không hề dự tính cho một chuyến viếng thăm. Tình cờ, cổng chùa lại xuất hiện trên con đường sáng hôm ấy và một cách rất vô thức mà bước vào.

Phố biển vốn đã vắng, trong chùa lại càng tĩnh lặng. Chỉ có tiếng chuông ngân ngân, tiếng chim thánh thót, tiếng Phật Tử nhỏ to lọt thỏm vào khoảng không ấy. Cảnh chùa trang nghiêm và thanh tịnh. Tượng Quan Âm hiền từ trên lối lên chính điện. Trong sân, hoa Sala xa xa có chút gì thoát tục, hoa sứ thơm điểm trắng cả sân chùa .

Đôi khi chỉ muốn ngồi mãi trong sân chùa để suy ngẫm, để tìm chút thanh tịnh cho chính mình.

WP_20170212_07_24_55_Pro

Tha thẩn một lúc lâu, tới lúc quay về hòa nhập cộng đồng, ăn sáng trước khi khởi hành lên ngọn hải đăng.

Vũng Tàu tuần nhộn nhịp, người không biết từ đâu đến mà đông nghịt thành phố. Ngay cả đường lên hải đăng dạo trước vắng tới âm u, nay lại chật keng người, xe máy, xe hơi chen chúc. Tới lưng chừng đèo là không cách gì lên tiếp, tiến không được, đành tính đường lui. Lại một chút tiếc nuối; nhưng lần nữa, duyên gì đưa đẩy, rồng rắn cả đoàn vòng đến đoạn ngã ba lên hải đăng, tương đối vắng, hoa cỏ xanh tươi, lại tình cờ nên một chuyến lang thang khác.

Chạy hết đường đèo, có một lan can chắn lại, nơi khá lý tưởng cho vài khung hình phố biển? Mỗi tội rác hơi nhiều.

IMG_3067

Từ đầu ngã ba đến cuối con đường, một bên là vực thẳm, một bên là rừng cây. Tuy nhiên, len lách qua mấy bụi cây um tùm cộng thêm trận địa cỏ may đầy đất chỉ chực chờ xước chân lại cực kỳ đáng công bởi phía sau đó là cả một khung trời hay ho với biển và hoa.

IMG_3099

IMG_3087

IMG_3090

Hoa đậu biếc, có lẽ thế, trắng hồng phơn phớt nổi bật trên nền trời xanh.

IMG_3088

Xa xa, sóng nước mờ hẳn lằn ranh trời và biển.

Và cuối cùng, một nhóm, thân – sơ quen – lạ, cho một chuyến đi đầy ngẫu hứng và tình cờ của những ngày còn muốn đi.

32704575322_7684af8048_o

Cr: Mười Ba

32043042113_45d747be8f_o

Cr: Mười Ba

 

 

 

Posted in Du Lịch | Tagged , | Leave a comment