Review – Mặt dày tâm đen

“Mặt dày tâm đen” – Một tựa sách có phần là lạ, quai quái như phong cách của bản thân và chị PNT – người đã giới thiệu quyển sách này vậy.

WP_20190608_7771

Ấn tượng đầu tiên với Mặt Dày Tâm Đen là chính tác giả – Chin-Ning Chu – Nữ tác giả người Trung Quốc, sinh ra ở Đại Lục, lớn lên ở Đài Loan, di cư, học và đi làm ở Mỹ. Chính nhờ tiếp nhận đa văn hóa mà tác giả có cách nhìn nhận và đưa dẫn chứng rất đặc biệt cho mỗi chủ điểm. Do đó mà Mặt Dày Tâm Đen xuyên suốt văn hóa Đông Tây kim cổ. Lúc nhớ đến Hán Sở tranh hùng, 36 chước, Khổng Tử, Mạnh Tử; khi lại được dẫn về thế chiến thứ 1, thứ 2, quá trình hùng cứ, thất bại, và vùng dậy của Nhật với Mỹ và Thế Giới. Nhân vật được nhắc đến trong quyển sách lại cực kỳ đa dạng, từ Lưu Bang, Hạng Vũ, Hàn Tín cho đến Mahatma Gandhi, Abraham Lincoln, Hitler…

Mặt dày tâm đen thực chất là phương châm sống mà rất nhiều người đang áp dụng chỉ là họ áp dụng theo cách quá hiển nhiên mà đôi khi ta thiếu tỉnh táo để nhận ra, để hiểu tại sao họ có nhiều lợi ích hơn chính mình. Chin Ning Chu đã cảnh tỉnh để người đọc hiểu rằng:

  • Cần tập trung vào chính mình để phát huy “Mặt dày tâm đen” vì dày từ bên trong và đen cũng từ bên trong. ” Mặt dày tâm đen” không xấu, chính thiên nhiên cũng áp dụng “Mặt dày tâm đen” trong đào thải và tiến hóa. Xấu hay không tùy thuộc vào cách người ta nhìn nhận và áp dụng vào chính cuộc sống của họ.
  • Phải hiểu rõ Dhamar của chính mình vào từng thời điểm để sống, để đạt được mục đích mà mình đề ra. Dhamar có nghĩa là “hành động phù hợp với bổn phận của mỗi người”
  • Tìm ra cái đồng nhất giữa những khác biệt để vượt qua nỗi sợ hãi
  • Theo “Mặt dày tâm đen”, bạn có thể sống tốt kể cả khi không giống mọn ngườ, có nhiều điểm tiêu cực và cái bạn cần làm là phát huy tác dụng của những tiêu cực đó thay vì cố gắng thay đổi chúng. Hãy chọn một công việc dành riêng cho những tiêu cực của bạn ví như “phê bình ẩm thực” cho người thích ăn uống 🙂 . Đặc biệt, “nếu bạn không thể tìm thấy một công việc xoay quanh ‘đặc tính tiêu cực’ của bạn, hãy tạo ra một công việc mà chưa từng ai nghĩ đến
  • Bản năng sát thủ, giả làm kẻ khờ, tìm ra (các) con hổ có thể ở gần, rút lui khi cần thiết… là vài bước thực hành “Mặt dày tâm đen”

Dù Chin-Ning Chu hành văn dễ hiểu, ví dụ và dẫn chứng rõ ràng nhưng có nhiều đoạn cần nghiềm ngẫm, ghi nhớ thêm; lại muốn đọc lại đôi ba lần nữa ngay khi vừa hoàn thành. Do vậy mà số trang để gấp nếp để lưu ý cũng nhiều hơn hẳn. Một quyển thích hợp cho người “không thích thay đổi điểm tiêu cực” của chính mình để sống cùng nhưng “mưu mô, xảo trá”

Advertisements

Mùa hè đỏ lửa – Phần 1 – Cố Đô rợp nắng

Sài Gòn dầm dề mưa đã mấy hôm nên có đôi phần quan ngại cho chuyến vi hành miền Trung đã lên kế hoạch. Chỉ mong trời không mưa cho con Cá có mấy ngày hè rực rỡ. Trời chìu lòng Cá, nắng ngập tràn miền Trung tháng 6.

Một sáng cuối tuần, như thường lệ sân bay Tân Sơn Nhất vẫn đông và xô bồ như thế. Sau khi hoàn tất hết thảy thủ tục rườm rà, mất hơn 1 tiếng, JetStar nhẹ nhàng bồi thêm 30 phút delay, thế là thong thả đọc thêm vài trang sách trước lúc khởi hành. Cuối cùng cũng được yên vị và máy bay cất cánh. Chuyến này êm hơn hẳn đợt company trip tháng 4 vừa rồi.

Sau 1 tiếng rưỡi lượn lờ trong mây, Huế lấp ló hiện ra với biển xanh, cát trắng trải dài miên man, phải gọi là đẹp. Máy bay đảo cánh, cặp theo đường bờ biển đến đầu mũi đất chao nhẹ về hướng dân cư, nhà cửa xen lẫn với rất nhiều khoảng xanh trước khi chính thức hạ cánh ở sân bay Phú Bài. Nắng ngợp trời!

Ngay cửa sân bay, xe bus đã chờ sẵn, mất thêm 50k và vỏn vẹn 45 phút để về trung tâm thành phố và thêm ít thời gian đón xe đến khách sạn.

Có một chút may mắn là đã tìm hiểu trước, chứ không hẳn sẽ mất nửa ngày để tìm được địa chỉ 6/14 đường Nguyễn Công Trứ. Điều thú vị mà dễ gây nhầm lẫn là ở miền Trung, 6/14 để chỉ căn nhà thứ 6 trong “Kiệt” số 14 thay vì ngôi nhà thứ 14 của “Hẻm” số 6 trên đường Nguyễn Công Trứ.

2019-06-15 13.17.54

Đợt này màu mè, viết cả Nhật Ký Hành Trình

Sau một lúc loanh quanh, “Holiday Diamond Hotel” xuất hiện cùng nụ cười tỏa nắng của 2 bạn lễ tân xinh xắn lại rất ư nhiệt tình. Mặc dù đoạn đầu có phần không suông sẻ do bất đồng phương ngữ. Hai bạn nói gì đó, trong khi vẫn chưa hiểu được tình hình (dù cả 2 rất kiên nhẫn lặp lại), Diam vẫn tỉnh bơ trả lời theo suy nghĩ chính mình “Mình tới hơi sớm á. Giờ mình nhận phòng được chưa ha? Hay mình gửi hành lý đây, đi ăn rồi quay lại nhận phòng được không ạ?” Thế là một trong 2 bạn dễ thương ấy, bưng hẳn nước ép dưa hấu đến trước mặt (là welcome drink đó) cho nhanh và ai cũng hiểu 🙂 . Còn chưa kịp hoàn hồn và cảm ơn vì ly nước, bạn lễ tân tóc dài không đeo kính đã vội lôi một bản đồ ra, vẽ và chú thích rất nhiều điểm ăn uống xung quanh khách sạn với giọng rất chi nhẹ nhàng và ngọt ngào. Cảm con gái Huế thêm lần nữa mất rồi.

2019-06-13 21.55.54

Bản đồ chi chít chú thích của bạn lễ tân dễ thương

Lúc bấy giờ phải hơn 1:00 rồi, bụng bắt đầu reo. Nhận phòng, cất hành lý xong là bang ngay xuống phố thì vừa lúc, một cô với quang gánh ven đường vẫy vẫy tay “Qua đây ăn nè con”. Chưa biết ất giáp gì, nhưng cứ vào đại, mới hay cô bán cơm hến, bún hến. Mỗi thứ một tô cho bữa trưa thiệt hại đến 20k, có hơi bất ngờ, chi mà rẻ thế. Nói chuyện, cô hỏi “Cưng đi công tác hả, đã 25 chưa?” (Ayda, không ngờ cô nghĩ mình trẻ thế). Đoán lần 2, cô cũng chỉ cho có 27 thôi à, cảm ơn cô nhiều ❤ . (Hay do không ai nghĩ có người gần 30 vẫn đi lang thang một mình, nhỉ?)

img_5778

Căng da bụng là chùng da mắt, nghỉ trưa đến tận hơn 3:00pm mới lê ra khỏi phòng. Vậy mà trời còn nắng lắm lắm.

Ngoài các đặc sản thường thấy, Huế nói riêng và khu vực miền Trung nói chung còn có một đặc sản nữa là xích lô. Kiểu xích lô here, xích lô there, xích lô everywhere.

img_5781

Vậy thì ngại gì mà không gọi 1 chiếc dạo cố đô nào. Một tour xích lô thông thường mất khoảng 150k, đi qua các điểm trong thành phố gồm Đại Nội, Hồ Tĩnh Tâm, nhà rường Tịnh Tâm Kim Cổ, vài điểm nhỏ lẻ khác tùy vào mấy chú, bác đạp xích lô.

img_5602

Đại Nội để cho hôm sau.

Hồ Tĩnh Tâm thật ra là hồ sen, rộng lắm. Nghe kể lại là nơi ngày xưa, vua chúa ra ngắm hoa sen, đọc sách, suy tư, suy diễn gì đấy. Thật thì hồ rộng, xung quanh lại rất yên tĩnh, nhưng sen trong hồ (có lẽ chưa vào mùa), không nhiều, không quá đặc sắc. Chỉ thích hợp để tĩnh tâm.

img_5746

Chiếc xích lô xuyên qua mấy con đường vắng, cây xanh ven đường cùng hướng theo ánh nắng, tụm lại thẳng hướng tiêm đường, tạo một vòm xanh tươi đến là mát mắt. Chợt nghĩ phải mà cứ ngồi xe thế này, vòng vèo Huế, ngắm phượng đỏ, nghe tiếng ve cả chiều đã đủ vui rồi.

img_5780

Sau tầm 1 tiếng rưỡi là lúc bye bye chú đạp xích lô và bắt đầu thời gian cho chính mình.  Miền Trung, độ này, nắng lâu lắm, 6:00pm mà vẫn nắng chói chang. Đi ngược trở ra cầu Trường Tiền, dưới chân cầu là bến tàu, lúc này hãy còn vắng. Đi theo hướng công viên, sẽ đến được cầu gỗ, bắt xuyên từ phía cầu Trường Tiền sang đến cầu Phú Xuân do Hàn Quốc đầu tư xây dựng.

img_5716

img_5680

img_5691

Nơi này thích hợp cho mấy bạn trẻ chụp hình sống ảo và người thích tha thẩn như mình. Cứ thế đốt đến mấy tiếng đồng hồ trên mấy góc cầu, chụp hoa phượng, chụp Trường Tiền lên đèn, Trường Tiền đổi màu, chụp cả Phú Xuân và dãy núi xa xa – chắc có lẽ là núi Ngự.

img_5655

Thỉnh thoảng chợt nghe tiếng nhạc, kiểu giai điệu rất ư hoài cổ, điệu lang, điệu phách và rồi ngước nhìn sông Hương là lúc nhìn thấy mấy chiếc thuyền rồng ngang dọc.

img_5698

img_5679

Đi mãi, đi mãi dọc theo cầu gỗ đến tận tối là lúc “Lễ Hội Diều” sắp bắt đầu, hóng hớt được buổi Rehearsal với đủ màu áo dài cách tân, họa tiết Việt Nam. Ngớ ngẩn, lúc này, phải mà có diều để thả. Mười mấy năm rồi từ ngày thả diều đất Bách Việt.

Buổi tối kết lại đơn giản với tô Bún Bò gần khách sạn. Bún bò Huế ở Huế lạ lắm – sẽ review sớm thôi.


Sớm hôm sau, ra khỏi khách sạn từ 7:00am, Huế yên tĩnh lắm nhưng đã nắng rồi. Morning food tour kéo đến tận 8:00am mấy mới xong. Đồ ăn ở Huế cứ in ít, nho nhỏ, thanh thanh, mà níu kéo quá à.

img_5621

Xong food tour là lúc cần đốt bớt ít năng lượng, nên là tha thẩn đi bộ băng qua cầu Trường Tiền sang phía Kỳ Đài hướng về Đại Nội. Ngay cả trên cầu thì cũng không có lấy ngọn gió nào, cứ hanh và oi như thế. Trời miền Trung nắng cháy, rang được cả người chứ đừng nói đến cỏ cây; thành ra phượng miền Trung, dưới cái nóng đó mà đỏ rực, đỏ hơn phượng Sài Gòn nhiều lắm. Đỏ hẳn mấy mảng đường đi, đỏ một mảnh ven sông Hương.

2019-06-09-08.41.59

Vượt qua đợt nắng nóng ấy, vào đến Đại Nội là bắt đầu dịu lại một ít.

img_5736

Kỳ đài

Lưu ý nhỏ, Đại Nội vào ở Ngọ Môn nhưng lại ra ở cổng Hiển Nhơn. Sau khi mua vé 150k thì được phát một cái thẻ (như kiểu thẻ ATM) để qua cổng soát vé. Huế bây giờ hiện đại mà đâu đó thấy như có chút mất mát!!

img_5739

Ngọ Môn

img_5744

Ngọ Môn

Chắc đã 10 năm rồi mới gặp lại nhau, Đại Nội vẫn cổ kính, thanh bình, chỉ nhiều hơn vài phần xô bồ và hiện đại hóa. Đợt quay lại này, dường như có nhiều thứ để ngắm hơn, có nhiều thứ muốn nghe hơn, nên cứ lân la quanh mấy đoàn có hướng dẫn viên, nghe lởm HDV thuyết trình, Anh, Việt đủ cả để biết điện Chầu, sân Rồng là thế nào, Quan Văn đứng hướng nào, Quan Võ đứng ở đâu, nơi vua đọc sách gọi là gì, nơi vua nghe Hát nằm ở đâu…

img_5747-1Dọc qua mấy hành lang dài thưa vắng, trí tưởng tượng lại phát huy, tự hỏi “Buổi tối, những nơi này thế nào nhỉ? Liệu có gì sống lại như “Night at museum” không? Ngày xưa, nơi này có người sống sao? Người ta chạy qua chạy lại những hành lang dài này thế nào?” –> Toàn những câu ngớ ngẩn!!

img_5755

img_5769

img_5768

Buổi sáng khá gấp gáp, chỉ dành hơn 1 tiếng cho Đại Nội, chưa kịp xem cửu Đỉnh, chưa tìm được Đàn Nam Giao. Chỉ thấy loanh quanh vài nơi đang thi công, vài nơi HDV bảo đã trung tù thì nhìn lại không đẹp mắt. Có vẻ, chỉ những thứ nguyên bản mới là hay ho và chất nhất thôi, tiếc là những thứ ấy lại không trường tồn.

img_5766

img_5763

img_5773

Cổng Hiển Nhơn

Chút thời gian còn lại của buổi sáng đã kịp ghé vào Bảo tàng cổ vật (miễn phí vào cửa) – nơi trưng bày tiền đồng, áo mão, long bào, phụng bào, trang sức, vật phẩm phục chế của triều Nguyễn. Tiếc là nơi này không cho chụp ảnh nên chả có tấm hình nào lưu lại cả.

img_5779

Thời gian còn lại không nhiều, phải chạy vội đi ăn trưa, về khách sạn đóng gói hành lý, check-out vậy mà kịp vớt vác món bánh ướt cuốn thịt nướng ngon lắm – sẽ review sớm thôi.

img_5786

Bảo tàng cổ vật

Gói gọn lại, đợt này ở Huế không lâu, chỉ như người cao tuổi tha thẩn, ngắm phố phường và dành thời gian cho chính mình là chính. Cảm mấy bạn ở Huế, đồ ăn Huế, vẻ cổ kính của Đại Nội và đặc biệt phượng đỏ nơi này.

Review – Chó xanh lông dài

Một tựa sách nghe hơi khó hình dung, kể cả khi đã hoàn tất, vẫn còn ngờ ngợ ý tứ của “Chó xanh” là gì.

2019-05-01-13.17.37.jpg

Chó xanh lông dài là quà chị PNT tặng sinh nhật năm ngoái mà mãi đến sinh nhật năm nay mới lôi ra đọc, và hoàn thành chỉ trong 3-4 ngày. Sau “Dám bị ghét” khó nhằn thì Chó xanh lông dài quả là dễ chịu hơn hẳn.

Chó xanh lông dài, được viết bởi tác giả người Hàn Quốc (Lần đầu đọc sách của người Hàn viết) kể về cuộc đời của một con chó Đen lông dài từ ngày vừa lọt lòng cho đến ngày chạy về phía “cầu thang xoắn ốc” với “Lão To Giọng”, với Đốm Út, và Trắng Con nữa (Con mèo gia chắc lang thang chòng ghẹo ai nữa rồi nên không về Thang xoắn ốc…

Lý do trì hoãn hơn năm trời mới lôi sách ra đọc là vì phần giới thiệu cuốn sách đã nói về chia ly. Những người thấy đó, rồi bỏ ta đi đó. Chị Tr à, chắc chị chọn riêng quyển này cho em nhỉ? May mà, tác giả viết không quá sâu, không xoáy nhiều vào những phân ly. Cảnh cả nhà bị bắt cóc, một mình Lông Dài tức tưởi đuổi theo xe, rơi cả xuống ruộng để rồi chỉ tha về được mỗi chiếc giày, cảnh Gori bị bán đi, cảnh ẩu chiến lưỡng bại thương vong giữa Mèo Già với Em Chồng… chỉ đủ mất mát cho Ja Ang chứ chưa nhấn sâu vào lòng người đọc.

Ngoài nội dung, thú vị nhất có lẽ là cách dùng từ của tác giả, tượng hình hóa mọi thứ thay vì gọi tên ra. Ví như  “Lão to giọng” thay cho ông cụ chăm cả nhà Ja Ang tam tứ đại đồng đường, ví như  “người bạn ngọt ngào” Dong Yi, ví như “Tên đầu phình” Bulldog …Một điểm cộng nữa là những hình minh họa xen kẽ dễ thương như thế này đây

2019-05-01-13.17.12-e1558170914352.jpg

Dong Yi & Ja Ang

Ngắn gọn lại thì thoạt nhìn như sách cho trẻ con, nhưng tương tự như Mèo dạy chim hải âu bay, Chó Xanh Lông Dài có nhiều cách cảm. Cuộc đời, ai cũng có phân ly, phân ly để sống tốt hơn, phân ly để gặp lại, gặp lại nơi nào đó hoặc gặp lại ở cầu thang xoắn ốc còn tùy thuộc vào nhân duyên.

30-day challenge

For a long time, there has not been many typical English entries in Diam’s home. Even, in my job, recently I has not used English much; well, big issue. Hence, thanks to the idea of Chuyện Ngơ Ngẩn from Chuyện Hàng Xóm , let’s start the new challenge: keep writing my days by English for 30 days (lemme see how you deal with this challenge Diam!)

1 – 08.04.19: What a day of recruiter!

How did you start your new week? Yesse, for Diam – a silly recruiter, it began with a 2 interview cancellations right in only ONE morning. Then, what else? Yup, it was followed up by a candidate who told Fool Diam that he had an LOE already but wanted to discuss with the company as the backup plan. OKAY, guy, thanks for your honest; you have the right to do that, but you are in my Black-list now, no matter for this or any other companies!! Is that the whole story, oops.. sorry.. not yet. The knock-out is the comment from another candidate that “Diam, you are too straight, talking to you is like talking to the chatbot”. (Should I blow up immediately?). Again, many thanks for your kind comments, I am the human beings just doing my job. End of the day, I am still alive.


2 – 09.04.2019: I am single, so what?

Up to this afternoon, I supposed there will be nothing to note for today, but finally I am wrong. Someone in the company has just turned Diam’s crazy mode on. Hey guy(s), no matter what are your reasons, yes I AM SINGLE AND ENJOY IT, SO STAY AWAY FROM ME!!!! Maybe, it is just a joke to warm up your day, but I AM MAD with that. Please respect me; otherwise do NOT expect my respect to you, clear?

I am neither rich nor pretty, but at least I can feed myself, support the family and live well independently. I am formal, polite but I am not as calm as my outlook.

I am single does not mean I am FA or on sale. Only independent ladies know how annoyed we feel when people keep matching us with others or people’ flirts. Because of the big gap between my conditions and my expectations, it seems my another half cannot exist in the universe. By that reason, I want to be single rather than accepting a foolish relationship with someone, who do not share the same hobbies, cannot talk and listen to me. I choose to be single. Hope it makes sense to you and one more time, PLEASE LEAVE ME ALONE!


3 – 11.04.2019: Non-violent Communication

Sounds weird? Yes, that is the first thing comes in my mind at the time hearing that Title, and the next is “Diam, the book is for you, find and read it immediately!”. All the things today is just to confirm that feeling. How fool I am in communication!


4 – 12.04.2019: Hi Quy Nhon, I’m back!

Long time no see, do you miss me? I do a lot 🙂 .

Team building and company trip will never be my favorite types, even those at my beloved city, these truth cannot be changed. It is not bored, just not my style.

Sitting nearby the airplane’s tail, I can feel every step up on the airy ladder during taking off process. However, also due to that position, I am sick enough to die for the landing time.

Quy Nhon is as beautiful as 2 years ago. Despite of the extremely hot weather, the view from my room is so amazing, cool and relax. What a pity that the trip has the-2%-miss of the the right accompany.

IMG_5487

IMG_5488

Continue reading

Review – Dám bị ghét

31.03.2019:

Dám bị ghét, 1 tựa sách gây ấn tượng thị giác và cảm xúc ngay từ cái nhìn đầu tiên: khi đi mua quà cho công ty và vô tình chạm mắt tựa đề nổi bật ấy trên bìa trắng trong tay cậu học trò cấp ba ở một nhà sách nhỏ quận 1. Có một sự tò mò đến lạ về nội dung bên trong và vô tình được biết Spy có quyển này, thế là nó thảy luôn cho mượn (và có nhu cầu tống quyển sách vĩnh viễn vì nhiều lý do). Ôm được quyển sách về nhà, ngâm 2 năm trời, (từ cuối 2018 đến hết tháng 3.2019 mới nhai xong).

2019-04-20 18.06.04

Dám bị ghét, viết theo thể loại vấn đáp giữa nhà triết gia và người thanh niên, tưởng chừng sẽ là thể loại dễ đọc, dễ thấm cho một đề tài cao siêu. Nhưng đời làm gì mà nhiều tưởng với tượng đến thế. Dù rằng sách tiếng Việt hẳn hòi (thứ ngôn ngữ, mình dùng gần 30 năm, đọc chữ nào cũng biết, nhưng không phải câu nào cũng hiểu, có hiểu cũng không dễ chấp nhận và áp dụng).

“Dám bị ghét” – đọc khá chậm bởi có nhiều điều cần ghi chép, suy ngẫm, có chút gì ám ảnh với cuốn sách này, và đọng lại vài dòng ngắn gọn là:

Dám bị ghét mở đầu với ý tưởng mọi cảm xúc, rắc rối, và phiền muộn của con người đều xuất phát từ chính quan hệ giữa người với người mà ra. Không nhớ nỗi đã bao nhiêu lần bản thân có mong muốn lên rừng sống (nghe có vẻ trở về thời tổ tiên của con người 🙂 ), cách ly chính mình với xã hội để được thật là chính mình; nên ý tưởng này như kiểu “ring a bell in my mind”

Hơn 300 trang sách của “Dám bị ghét” được kết nối nhờ Tâm lý học Adler mà “Tâm lý học Adler phủ nhận mọi mối quan hệ hàng dọc, khởi xướng việc coi mối quan hệ giữa người với người là quan hệ hàng ngang” bởi vì “mọi người khác nhau nhưng bình đẳng”. Nghe thì dễ hiểu và hoàn toàn đúng nhưng để chấp nhận và áp dụng vào cuộc sống sẽ là một quá trình phức tạp thay đổi tư duy và cách sống. Tâm lý học Adler có vẻ đi ngược với mọi định hướng tâm lý học khác và có chút gì triết học. Sau khi xử lý hết số sách còn tồn trong kho, đề tài tiếp theo cần tìm hiểu hẳn phải là “Tâm Lý Học Adler”

“Phải có ai đó đi bước đầu tiên” nghe tương tự như là “Everyone has to start somewhere”. Bước đi đầu tiên là những bước không dễ dàng, nhất là với người độc hành.

Xuất phát từ “quan hệ hàng ngang”, tâm lý học Adler đề xướng cách sống, “không khen ngợi, không chê bai hay xin lỗi” mà thay vào đó là “Cảm ơn”. Tư duy rất lạ cho nhiều người, nhưng đặt vào quan hệ ngang hàng thì điều này hoàn toàn hợp lý.

Nhớ nhất về “Dám bị ghét” là ý tưởng “Chấp nhận những thứ không thể thay đổi được, can đảm thay đổi những thứ có thể thay đổi” nhưng áp dụng lại không phải chuyện dễ dàng kể cả khi áp dụng cho chính bản thân mình.

P.s: Chắc sẽ mua mới một quyển “Dám bị ghét”, lâu lâu đọc lại, cảnh tỉnh chính mình. Và vì đã lỡ đọc “Dám bị ghét”, cứ thế mà áp dụng, chắc sẽ càng không vừa mắt xã hội.

Dalat – Here we go again

Đà Lạt – không phải lần đầu tiên và chắc chắn chưa thể là lần cuối cùng ghé thăm Dalat và entries về nơi này cũng đã tràn ngập nhà Diam. Vậy mà, vẫn cần có 1 post riêng cho phố núi, giữa tháng 3 này là vì những lần đầu tiên, những câu chuyện kỳ lạ phát sinh xung quanh.

Tuy đã đến Đà Lạt quá nhiều lần, nhưng đây hẳn nhiên là lần đầu tiên đi cùng những con người hãy còn lạ lẫm, lại còn là đi xe đêm. Hành lý được soạn xong trong vòng nửa tiếng, càng ngày càng lên trình đóng gói hành lý. Xe Thành Bưởi vèo vèo xuyên đêm, nhìn qua cửa sổ chỉ thấy tối thui. Vòng vèo mấy đợt, chưa kịp thẳng giấc, nhà xe thông báo đã đến nơi – chưa 4h30 nữa mà (từ SG đi DL chưa đến 5 tiếng.. Tạ ơn thánh thần, chúng ta còn sống)

4h30, xe trung chuyển quá lâu, homestay cách chừng 2km, chúng ta nên làm sao? Đi bộ chứ sao!

_DSC1971

Đường về Nomini buổi sớm Credit: Brave

Lần đầu tiên vác hành lý lang thang qua góc chợ buổi sớm, qua những con đường mà chỉ đôi ba tiếng thôi là người xe tấp nập, và buổi hãy còn lặng im là một trải nghiệm khó quên. Tờ mờ sáng, 5 con người mắt còn díp lại, đi bộ từ lúc lành lạnh đến khi ấm người, hỏi thăm tứ tung và alo miết cuối cùng đã rẽ vào được con hẻm nhỏ, tối om om dẫn vào Nomini. Không biết lại trùng hợp hay cố tình, Nomini vốn là nơi đã rất rất thích từ chuyến đi trước mà duyên cớ lại không ở được. Vậy mà trót lọt trong 1 nốt nhạc, Alehap, chuyến này chúng ta ở Nomini.

_DSC1966

Đường về Nomini buổi sớm Credit: Brave

Nomini là một Homestay rất gần thiên nhiên trên đường Nguyễn Khuyến, xa trung tâm thành phố nên yên tĩnh, nhiều cây xanh, rừng thông, view cưng lắm.

IMG_5102

Ở cổng vào là nhà anh chị chủ và nhà chờ, nối tiếp là các con dốc đậm màu Đà Lạt. Cứ mỗi con dốc lại có đôi ba căn homestay cách nhau vài khoảng trống, trải thảm cỏ nhân tạo – không được tự nhiên lắm – và lò nướng BBQ.

Mỗi căn phòng ở Nomini đều có kiến trúc gỗ, nhìn thân thiện và hay ho hẳn. Phòng không có TV, chắc để khách có thời gian đi du hí thành phố.

IMG_5315

Cây bơ trước cửa phòng, trái còn nhỏ xíu

IMG_5326

Lò BBQ nè

IMG_5329

View trước cửa phòng: Thảm cỏ (nhân tạo) và xe ngựa gỗ

Càng xuống thấp, wifi càng yếu, nên hãy mặc định đến đây là để cảm nhận thiên nhiên nhé. Điểm trừ là cách âm chưa tốt. Nếu bên ngoài có người tham quan, cười nói, bên trong phòng nghe không sót tiếng nào. Điểm cộng là Nomini có 2 con cún ủn ỉn, thân thiện, gặp người là vẫy đuôi. Nghe anh chị chủ gọi là Đen và Nâu như màu tụi nó vậy, dễ thương heng?

 

Dù đến Đà Lạt nhiều lần lắm rồi, nhưng thành phố này vẫn còn nhiều điều mới lạ cho mình khám phá. Ví như thác Datanla chuyến này vậy. Ấy thế mà lại là lần đầu tiên đến thác, cũng là lần đầu tiên trong 29 năm qua được đi máng trượt, còn là trượt 1 mình. Hic, có hơi sợ nha. Luôn đảm bảo lái xe an toàn : trong khi bọn nhỏ ca hát, thì mình cứ qua đoạn dốc là rít khẽ và keó thắng liên tục nên mấy xe phía sau mệt mỏi với mình lắm a. Nói chung là trải nghiệm đầu tiên không tệ.

 

Sẵn nói về chuyện lần đầu tiên thì, chuyến đi này, xem như lần đầu tiên có người đồng hành, 1 người đi cùng trong chuyến đi mà không vụ lợi. Trải nghiệm có người chí chóe trên quãng đường dài không chán, cùng chỉ trỏ khi thấy cảnh đẹp, rồi vỡ òa, la hét trước thiên nhiên quá hùng vĩ và mặc kệ đồng bọn mà liên tục dừng xe ven đường chụp ảnh, sẽ có lại được không nhỉ? Một người đồng hành ngăn bớt gió, Đà Lạt chuyến này có vẻ ít lạnh hơn mọi khi nhưng vẫn nguy hiểm như ngày nào.

IMG_5187

IMG_5178

IMG_5224

Đà Lạt và thời thiết nơi này dễ khiến người ta xiêu lòng. Nếu 3 năm trước đã từng nói, “nếu là một người khác, một bài hát khác thì mọi chuyện sẽ khác” Vậy còn lần này? Vẫn là Đà Lạt, vẫn vào ban đêm, vẫn là đôi câu vu vơ, ngữ cảnh khác, còn là bài tự mình chọn, vậy kết luận lần này là gì? Dừng lại khi còn kịp nhé, Diam ah! Hi vọng bản thân không bị cảm, nếu có thì hãy đi theo tháng 3 mà dừng lại thôi

Bye Dalat và hẹn ngày gặp lại

 

Mar

Hello Mar! It’s nice to see you one more time, but you know what? … I actually don’t really want to meet you that often because indeed you just remind me I am getting elder. Ok, just kidding. Anyway, thank you for coming yearly to remind all people my presence.

Thank you all my beloved ones who still remember and warm my month

And Mar, are you the good-bye month? Good bye to my very first leader, to my most memorable manager were two in Mar! This year, one more time, another good bye to a (yup, sorry I still don’t know which adjectives to use here) guy.

Hey there, I am not sure if you can get this message or not, but anyway, I was shocked and am sad that you are leaving, but it is life. Hence, enjoy your life and be success!